Pháp âm

[VẤN ĐÁP]: Cách Đuỗi Muỗi, Côn Trùng Đi Mà Không Cần Sát Sanh



Hỏi: Trong nhà tôi có rất nhiều côn trùng muỗi, ruồi, kiến , gián vv… có thể giết nó không, nếu không thể thì phải làm sao?

Trong Kinh Phạm Võng Phật dạy: “Không được cố ý giết tất cả sinh mệnh”. Thế nên mọi loài có mạng sông đều không được giết. Vây phải làm sao ư? Để tôi kể lại hai câu chuyện này cho các bạn nghe:
Mười ba năm trước tôi ở trung tâm thành phố, nhà có rất nhiều muỗi, kiến. Không riêng gì nhà bếp mà cả thư phòng và phòng ngủ của tôi cũng bị kiến bò lên mình. Hết sức phiền toái. Cho dù tôi dùng đủ loại thuốc giết chúng, đều không có tác dụng. Thậm chí tôi còn rắc mật ong hay đường cát ở trong sân, đợi kiến bu quanh thì chế nước sôi hại chết chúng, dù kiến bị tôi giết hàng ngàn hàng vạn, nhưng chúng chẳng it đi mà còn tăng nhiều hơn. Tức nhất là, để tránh kiến bò lên thực phẩm nơi bếp, tôi đã treo thực phẩm lên dây kẽm, thầm nghĩ kiến sẽ không đến được, nào dè hôm sau khi tôi hạ thức ăn xuống thì chúng đã bu đen. Phiền quá, tôi đem giỏ thức ăn ra để ở sân, dùng tờ giấy báo cũ đốt…rồi bỏ vào giỏ…thui cho kiến chết (lúc đó tôi chưa biêt Phật pháp)
Sau khi bái kiến Hòa thượng Diệu Pháp rồi, tôi hiểu là không nên sát sinh, nhưng vẫn còn ăn Tam tịnh nhục ( không mua loài vật còn sống để giết ăn), lúc đó tôi không sắp kiến vào hạng có sinh mạng ( vì thấy nó quá nhỏ).
Sau khi gặp Hòa thượng Diệu Pháp , từ Ngũ Đài Sơn quay về nhà, tôi lại vấp phải vấn đề “ứng phó với kiến”… Tôi đi mua bột DDT ( thuốc diệt côn trùng) về rắc khắp nơi cần thiết rồi, đột nhiên nghĩ lại: “Kiến không phải là cũng có mạng sống sao? Chúng nhất định biêt suy nghĩ, nếu không sao lại sống rất có tổ chức và kỉ luật?”…
Trong lòng tôi bông thấy bất an. Nhớ đến lời sư phụ dạy, tôi cảm thấy quá xấu hổ và đột nhiên niệm sợ hãi nổi lên mãnh liệt :” Mấy năm nay tôi giết kiến không đếm xuể, ắt sớm muốn gì chúng cũng tìm tôi tính sổ thôi…. Bây giờ tôi còn rắc thuốc diệt côn trùng, chẳng biêt sẽ giết hại bao nhiêu sinh mạng nữa đây?”
Thế là tôi vội lau thuốc bột đi, dùng nước rửa sạch hết. Bởi vì lúc đó chỉ có mình tôi ở nhà, tôi liền nói lời tận đáy lòng của mình với loài kiến đang bò trong sân:
- Kiến ơi kiến, quá khứ do tôi không biết, không hiểu đạo, nên đã giết kiến rất nhiều. Tôi vừa mới rắc bột độc đó, mặc dù đã tẩy rửa nhưng ở trong các rãnh, kẹt nơi cửa…vẫn còn lưu độc, các vị ngàn vạn lần chớ nên bò tới đó nha. Từ nay về sau tôi hứa sẽ không giết kiến nữa, hi vọng các vị đi trụ chỗ khác, đừng có ở trong nhà hay nhà bếp hoặc trong sân, nếu các vị cứ bò tùm lum, lỡ tôi không thấy mà đạp chết thì cách vị đừng trách. Tốt nhất các vị nên sống gần bồn hoa, nơi đó không nguy hiểm. Đừng vào nhà bếp làm phiền, tôi cũng không làm hại các vị. 
Tôi chỉ nói với kiến như vậy cũng không hề nghĩ rằng :” Nếu tôi không cho chúng vào nhà bếp thì chúng sẽ dùng thức ăn ở đâu?”…
Mấy ngày sau con tôi mách:
- Ba ơi, ngộ ghê, nhà chúng ta không còn kiến nữa!
Thực ra tôi đã quên béng việc này, bây giờ nghe con trai báo tin, tôi mới sực nhớ đến lời mình nói mấy ngày trước. Thế là tôi bươn bả đi tìm lũ kiến nơi sân, phát hiện không còn con nào. Tôi nghĩ :”Chắc không phải do thời tiết mà lũ kiến đi hết?”… Thế là tôi kiểm tra các vùng lân cận chung quanh, thấy vẫn đầy kiến. Lúc đó tôi kinh ngạc và hoan hỷ vô cùng. Tôi vui- không phải vì kiến đi hết, mà do cảm thấy nguời cùng vật có thể giao lưu- chỉ cần nói lời tha thiêt thật lòng, nhất định sẽ có cảm ứng…
Lúc đó nếu như hàng ngày tôi biết rắc một it thức ăn vụn gần bồn hoa, cho kiến lương thực mà sống, thì đỡ tội kiến hơn. Nhưng khi đó tôi không nghĩ tới, chỉ biêt yêu cầu kiến đừng vào bếp, các phòng của mình thôi. Thế là chúng đành dời nhà. Tôi ở đây từ đó đến nay đã ngót 6 năm, không còn con kiến nào xuất hiện.
Trước khi qui y Phật pháp, tôi vẫn là kẻ tạo nhiều tội như: sát sinh, ăn thịt, uống rượu…có thể nói: “Khởi tâm động niệm không gì mà không tạo nghiệp, gây lỗi”… Thế là vì sao được cảm ứng như thế này? Một là : Nhờ thành tâm mà chiêu cảm. Hai là: Nhờ Phât, Bồ tát gia trì! Đức Phật có lòng đại từ bi phổ độ tất cả chúng sinh, bất kể là ai, chỉ cần họ có chút thiện tâm, thì Phật đều dùng phương tiện thiện xảo để hóa độ, hướng dẫn họ đi vào con đường dứt ác làm thiện. Cổ đức xưa có nói :”Muốn cho kia nhập Phật trí, trước phải dùng dục câu dắt”…
Tôi thuộc hạng người ngu mội vô trí, nương vào Kinh sách dạy dỗ, nhưng không thể vừa nghe mà tin thọ liền, chỉ khi nào tận măt chứng kiến…thì mới có thể thu phục được tôi. Đây cũng là duyên cớ vì sao, từ khi học Phật rồi, tôi chịu tung Kinh niệm Phât hồi hướng cho chúng sinh.
***********
Thêm môt câu chuyện hay nữa :
Sư đệ Quả Bối của tôi từ Hà Nam tới, chú để mình đã áp dụng phương cách như tôi chỉ bày tương tự trên đây để đối phó với nạn nhiều chuột nơi nhà mình.
Chú cũung nói với chuột như vậy, áy náy nhận lỗi, hứa rằng :”Từ đây về sau nhất quyết chẳng giết hại chuột nữa!”…
Sau đó hàng ngày chú bỏ thức ăn thừa vào đĩa,để cố định ở chỗ có chuột… Mới đầu: Không những chuột ăn đồ ăn trong đĩa, mà còn ăn lan san các thứ khác và vẫn tiếp tuc cắn phá làm hư các thứ trong nhà.
Sư Đệ Quả Bồi liền nói với chúng:
- Ngày xưa tôi giết chuột rất nhiều, các vị hận tôi là đúng, từ nay về sau mỗi ngày tôi xin tụng 30 biến Chú Đại Bi để hồi hướng, cầu cho chư vị chuột bị tôi giết chết được vãng sinh thiện đạo.
Khoảng ba tháng sau, chuột chỉ ăn thức ăn trên đĩa, không còn cắn phá bất kì thứ gì trong nhà.
Một hôm, em gái Quả Bồi đến nhà anh ở một thời gian, thấy anh trai hàng ngày cho chuột ăn, bèn cười nhạo anh mình quá ngây thơ khờ khạo, cô không thể nào tin là : Chuột có thể nghe người nói! Dùng cơm tối xong, cô đặt một mẩu bánh bao trên bàn. Kết quả : Ngày hôm sau bánh vẫn còn nguyên không bị động tới. Như thế ba ngày, chuột chỉ ăn thức ăn trong đĩa ( phần của chuột). Mặc dù thấy quái dị hết sức , nhưng cô không nói gì.
Lạ hơn nữa là, khi cô giặt y phục của mình, phơi xong thì lấy vào xếp cất chung chỗ cùng đồ anh trai và chị dâu. Vậy mà chuột chỉ cắn phá đồ của cô, không hề động đến đồ vợ chồng Quả Bồi. Làm sao chuột có thể phân biệt như thế chứ? Cô bắt đầu tin và bày tỏ quyết tâm : Sau khi về nhà mình sẽ không bao giờ giết chuột nữa. Sau đó chuột ở nhà Quả Bồi cũng tuyệt tích luôn.
**********
Hai câu chuyện tôi kể trên đây độc giả có thể dựa theo tình huống nhà mình mà xử lý.
Tóm lại phải cư xử với những loài mà chúng ta gọi là “hạng côn trùng phá hoại” y như người. Phải hiểu là: Hễ ta càng giết thì chúng sẽ càng căm hận ta. Bất kể loài nào, dù lớn hay nhỏ chúng đều có thể phân biệt được: Thật lòng hay giả dối! Do bởi trước đây ta đã giét vật quá nhiều, nên đừng có nôn nóng, mong rằng: Chỉ cần nói vài ba câu, tụng mấy bộ Kinh là chúng sẽ răm rắp nghe theo, hết hận ngay.
Bạn cho loài kiến ngu ư? Thế thì sao chúng biết trước khi nào sắp mưa lũ, lụt nhiều…mà lo di tản dời ổ?...
Vì vậy, muốn dứt ác làm thiện,thì bạn phải kiên nhẫn, bền chí….để vượt qua các ải khảo nghiệm khó khăn chúng dành cho ta và luôn ghi nhớ điều này: PHẢI CỰC KỲ KIÊN NHẪN! Chỉ có tâm thành mới có thể cảm thông được chúng. 

Sau khi tôi không giết muỗi nữa, muỗi vẫn vào nhà cắn chích… nhưng tôi đợi chúng từ trên tường hay chỗ nào đó rớt xuống, thì dùng một cái ly hoặc lọ, bình….lượm muỗi bỏ vào trong đó, kế đến dùng giấy bít lại, chọc thủng cho có lỗ thông hơi. Rồi tôi bắt đầu khai thị, nói : Muỗi không nên cắn người!... Sau đó tôi niệm Phật, truyền Tam quy cho chúng rồi thả chúng ra chỗ xa. Tôi làm vậy kiên trì 2 năm, muỗi vào nhà rất ít. Có cắn chích thì chỉ nổi mụt nhỏ, cũng không ngứa dữ và tiêu tan rất nhanh. Mười năm sau nhà tôi rất it , xin giới thiệu cách này cho đồng tu tham khảo. 

Làm ruộng sinh côn trùng? Anh bạn nông dân của tôi dùng cách: Tụng 49 biến Chú Đại Bi vào nước phun xịt, thấy cũng có kết quả tôt. Còn nếu như bạn muốn xịt thuốc rầy, thì hãy thông báo cho côn trùng hay trước ba ngày.
Tóm lại, phải thật sự có tâm yêu thương loài vât, biết sai thì cải hối mới được. Nếu chỉ hi vọng vào việc tụng mấy bộ Kinh, đọc mấy biến Chú, côn trùng cũng không thể hết dễ dàng. Bởi tất cả do tâm tạo, chứ không phải do Kinh, Chú… Việc niệm Phật, tụng Kinh, Chú… chỉ là trợ duyên mà thôi.

Với các côn trùng trong nhà, như loài gián chẳng hạn, bạn muốn xịt thuốc phải thông báo trước ba ngày, thỉnh chúng nhanh chóng dời nhà, sau đó mới quét dọn vệ sinh. Đến hạn kì nếu như chúng vẫn còn thì có thể quét dọn. Nhung không nên cố ý làm chết chúng. Đồng thời khi quét, bạn niệm Phật, tụng Chú Vãng Sanh, Chú Đại Bi… gì cũng đều tốt, hầu giúp siêu độ cho những loài vật bị chúng ta vô ý làm tổn hại ( bao gồm cả việc cuốc đất, cày bừa).

Hòa thượng Diệu Pháp nói : Làm như vậy tương đối đúng pháp, lâu dần chúng sẽ không còn nữa. Còn nếu bạn là người không chỉ dứt ăn mặn, mà còn là người tu đã đoạn dâm dục. Nếu bạn bảo chúng hôm nào dời nhà, thì đến thời hạn đó bạn sẽ không thấy chúng nữa. Bởi vì công đức bạn có, đủ để giúp chúng ly khổ đắc lạc. Giống như Quốc vương, Đại thần…mà muốn tuyên bố một người nào được giàu,là chỉ một câu thôi là có thể thành ngay.
Thế nhưng, nếu một người bình thường tốt tính mà muốn dạy cho người nghèo con đường phát tài thì phải cần thời gian… Cho nên chỉ cần bạn lo bồi đức lập hạnh, phẩm chất cao thượng, luôn giữ gìn thân , khẩu, ý thanh tịnh, thì cảnh sẽ chuyển tốt tương ứng với tâm.
Tình huống mỗi nhà mỗi khác, nên quý vị hãy tự mình xem xét, giải quyết.


Nam Mô A Di Đà Phật!
(Trích “Nhân quả phụ giải Lương Hoàng Sám 2 – Quả Khanh)