Pháp âm

[Khai Thị]: Vì Sao Không Nên Nói Lỗi Người?


   

Hỏi: Con trước đây vô tri, không biết việc nói lỗi của Tăng là tạo tội cực nặng. Con đã từng ở trong một đạo tràng nọ, nhất thời nổi tâm sân, nổi giận mắng người xuất gia trước mặt đại chúng. Con rất sợ vì điều này mà đoạ địa ngục, không thể vãng sanh Tây Phương. Đệ tử hiện nay ngày ngày sám hối, xin hỏi tương lai có thể vãng sanh Tịnh Độ được không?

Đáp: Tương lai có thể sanh Tịnh Độ được hay không thì phải xem sự sám hối của bạn là thật hay là giả, phải xem công đức sám hối của bạn. Ý nghĩa quan trọng nhất của việc sám hối, là " lần sau không tái phạm", vậy mới là chân sám hối. Sau khi sám hối, qua mấy ngày gặp mặt thì lại nổi nóng nữa, vậy chẳng có chút hiệu quả nào. Lần sau không tái phạm!

Không những không được nói lỗi của người xuất gia, mà cũng không được nói lỗi của hết thảy chúng sanh, bạn nói họ thì làm được gì? Nói lỗi họ, thông thường nói là bạn nhất định sẽ kết oán thù với người ta.
Có người nào sau khi nghe bạn nói lỗi mà họ hoan hỉ tiếp nhận, họ đến cảm ơn bạn, họ có thể sửa lỗi lại hay không? Tôi không thấy có một ai. Sau khi bạn nói lỗi của họ rồi thì họ sẽ thường nổi giận, luôn nghĩ đến oán thù, vậy thì phiền phức này lớn rồi! Hà tất phải kết oán thù với người ta?
Lỗi của họ chẳng liên quan đến ta, họ phạm lỗi mà ta nói lỗi của họ thì ta cũng phạm lỗi này, vì sao ta phải cùng phạm lỗi với họ?

Họ vào trong địa ngục, ta còn muốn đi theo họ, đây là đại ngốc rồi! Đây không phải người thông minh. Người thông minh, đặc biệt là người học đạo, trên "Đàn Kinh" nói rất hay, "Người chân thật tu đạo, không nhìn lỗi thế gian". Vì sao không nhìn thấy? Bên trong bạn không có lỗi thì bạn sẽ không thấy lỗi thế gian; bên trong bạn có phiền não tập khí thì bạn sẽ thấy lỗi của người ta. Cho nên, thấy lỗi của người khác là lỗi lớn nhất của chính mình, phải hiểu cái đạo lý này!


Nam Mô A Di Đà Phật!
Cẩn trích từ: Phật Học Vấn Đáp (tập 3) Đại Lão HT Tịnh Không chủ giảng.