Pháp âm

[Khai Thị]: Trong Phật Pháp Không Học Kinh, Không Nghe Pháp - Tánh Đức Dần Xa Cách, Bất Thiền Lớn Dần.


   

 Mỗi ngày bạn niệm A Di Đà Phật là tạo tịnh nghiệp của Tây Phương Cực Lạc thế giới. Thời gian niệm Phật ít, thời gian khởi ác niệm nhiều ! Ý niệm thiện đang niệm “A Di ĐàPhật, A Di Đà Phật”, niệm mấy câu liền chẳng thấy thiện niệm đâu nữa, chẳng biết đã quên khuấy từ lúc nào ?!

Lúc ý niệm ác khởi lên thì niệm niệm liên tục, quý vị thấy chuyện này lợi hại hay không, có đáng sợ hay không ?

Lắng lòng suy nghĩ, quan sát, mới biết phiền phức lớn lắm !

Trong Phật pháp không học kinh, không nghe pháp, dần dà xa cách tánh đức, bất thiện lớn dần, nên mới mắc những lỗi đó.

Nếu nghiệp được tạo từ đời trước, ta đến thế gian này, sẽ bị thân thể khiếm khuyết như: mù, điếc, câm, ngọng, ngày nay chúng ta gọi đó là tàn tật. Khuyết tật đôi khi bẩm sinh, đôi lúc đã ra đời. Đã ra đời đa phần là do tai nạn, trong tai nạnngày nay, phần lớn là tai nạn giao thông.

“Quỉ mị làm trướng”, nghĩa là quỉ áp vong, mang đến vô số bệnh tật, khiến ta nằm ngồi không yên. Trong đời này “cầu sống không được, muốn chết không xong”, sống rất khổ sở. Tất cả những việc này xảy ra ngay trước mắt, chỉ cần chúng ta lưu tâm, có thể thấy được.

Nghĩ đến những điều trong kinh Phật nói, đối chiếu với những gì ta thấy, sẽ hiểu, Phật không nói sai. “Hoặc khiến cho chết”, họ chết, chết rồi đi đâu ?

Đến thẳng địa ngục. Trước mắt ngồi nằm không yên, lòng như lửa đốt, đấy là hoa báo. Chết đoạ tam đồ, đó là quả báo, quả báo khổ hơn. Chịu khổ não lớn trong tám vạn kiếp, đây là thí dụ, thời gian dài trong địa ngục, chịu khổ cực trong địa ngục tám vạn kiếp. Trăm nghìn vạn kiếp không nghe đến tiếng uống ăn. Khát không có nước uống, đói không thấy thức ăn, không phải thời gian ngắn, rất dài.

Trăm nghìn vạn kiếp là số tượng trưng. “Lâu sau được ra”, tất nhiên họ sẽ có lúc chịu xong tội báo, chịu xong họ ra khỏi địa ngục, đi đâu sau khi ra khỏi địa ngục ? Phần nhiều đến cõi súc sinh, họ đi làm trâu, làm ngựa, làm heo, làm dê.

Nói chung không khỏi bị người giết mổ, mọi người ăn thịt chúng. Chịu khổ rất nặng, khi bị giết thì không thể kể hết nỗi khổ. Họ sinh đến nhân gian, không có trí tuệ, ngu si, không có phước báo ,nghèo khổ, phải chịu khổ trong kiếp người, đấy là gì ?

Phần bất thiện còn lại của tam ác đạo, chúng ta thường gọi là tập khí, do tập khí bất thiện mang lại. Nếu may mắn nghe được lời giáo huấn Thánh hiền, họ có thể vượt qua được cuộc sống khốn khó, nâng linh tánh mình lên, đấy chính là hạnh phúc lớn nhất trong bất hạnh.

Nếu không gặp được lời giáo huấn của Thánh hiền họ còn khổ nữa, tại sao ? Chết rồi tiếp tục đoạ ác đạo, tuy không tạo nghiệp nặng, trong tâm họ vẫn còn oán hận, bất bình, dẫn nghiệp này, lại lôi họ vào tam ác đạo.

Như Kinh Địa Tạng đã nói, chúng sinh địa ngục được ra không lâu sau lại quay vào, nguyên nhân do đâu ? Không có trí tuệ, không biết là tự làm tự chịu. Lúc nào cũng mang tâm oán than trời trách đất, như thế là ta đan gtạo lại ác nghiệp, nhưng bản thân không hay biết.

“Trăm nghìn vạn kiếp không được tự tại”, có nghĩa là lúc nào cũng u buồn. Không giải được oán kết, không mở được, khí oan không tan.

“Không lúc nào nghe được tên Tam bảo”, nghe được tên Tam bảo là được cứu, suốt đời không tiếp xúc với Tam bảo người này thật đáng thương.

“Bởi thế nơi những người vô trí, không tin, không nói kinh này vậy”, câu này nói rất quan trọng. Với những người không có niềm tin, người khôngcó trí tuệ, ta đừng nói bộ kinh này với họ. Tại sao ?

Họ huỷ báng lại tạo nghiệp. Lưu luyến thế gian này tức là không muốn thoát khỏi lục đạo luân hồi. Trong lục đạo, cõi trời và cõi người kể ra vẫn còn đỡ một chút, nhưng thời gian ngắn ngủi, tạm bợ, một trăm năm giống như thời gian khảy ngón tay. Đến lúc quý vị bảy tám chục tuổi sẽ biết, chẳng đáng lưu luyến tí nào.

Nam Mô A Di Đà Phật!
Những Lời Khai Thị Của Hòa Thượng Tịnh Không