Pháp âm

[KHAI THỊ]: Thường Ngày Làm Biếng Niệm Phật - Một Mai Vô Thường Đến Lấy Cái Gì Để Chống Cự?


Pháp quán không dễ thành tựu, giới luật cũng chưa dễ giữ trọn, tu phước chẳng phải sớm chiều có thể thành công, sự diệu ngộ chẳng phải kẻ độn căn có thể làm được, còn đại nguyện bền chắc lại càng ít có người.

Nếu không do nơi chỗ “chân thật trì danh” tìm nẻo thoát ly tất phải chìm trong biển khổ, mãi chịu luân hồi, ngàn Phật dù từ bi cũng khó cứu độ !

Người chân thật trì danh đã chẳng cầu danh lợi, cũng không khoe khoang tài năng, chẳng thêm một mảy may vọng tưởng ở nơi bốn chữ A-Di-Đà-Phật.

''Đã đem TÂM này niệm Phật'', phàm tất cả việc tạp thiện, tạp ác đều không nên nhớ. Hằng ngày làm mọi việc với ý niệm vạn bất đắc dĩ, xong rồi bỏ đừng để dây dưa, sẽ chướng ngại tâm niệm của chúng ta.

''Đã dùng MIỆNG này niệm Phật'', phàm tất cả những việc sát, đạo, dâm,vọng không nên buông lời nói càn nói quấy. Một khi nói lỡ, nên tự nghĩ rằng: “Người niệm Phật không nên nói như thế”, rồi cố gắng niệm lớn ít tiếng danh hiệu Phật để trấn áp tâm mình và gột rửa ngay những lời bất thiện ấy.

''Đã đem THÂN này niệm Phật'', thời trong mọi lúc cũng như mọi cử chỉ điđứng nằm ngồi, thân cần phải đoan chánh, thân có được đoan chánh,tâm mới được thanh tịnh.

Niệm Phật một tiếng tay lần một hạt. Chỉ nên niệm bốn chữ, đừng lộn sáu chữ, vì bốn chữ rất dễ thành khối. Trong bốn chữ A-di-đà Phật, hoặc lần chuỗi tại chữ “A”, hoặc lần tại chữ “Đà”, hoạch định cho có pháp tắc không được lầm lẫn, đây là pháp mượn chuỗi để nhiếp tâm vậy.


Nam Mô A Di Đà Phật!
Lão Hòa Thượng Tịnh Không.
Báo Cáo Tâm Đắc và Những Lời Vàng Ngọc của Hòa Thượng Tịnh Không