Pháp âm

[KHAI THỊ]: Thức Là Phân Biệt, Vọng Tưởng, Chấp Trước.


Nếu ma chướng là nghịch cảnh thì nghịch cảnh sẽ như thế nào?

Khiến cho quý vị nóng giận, sanh ghen ghét, ý niệm bất thiện sanh khởi. Quý vị phải nhận biết rõ ràng. Nếu quý vị có trí huệ, sẽ chuyển nghịch cảnh thành thuận cảnh, chẳng những nó không thể chướng ngại quý vị mà có lúc còn nâng cao cảnh giới của quý vị lên nữa.

Bởi thế, cổ đức dạy cho chúng ta một câu thành thực:

Bồ Đề đạo thượng, vô Phật diệc vô ma. Trên đường Bồ Đề không có Phật mà cũng không có ma.

Đúng như vậy đó!

Phật và ma từ đâu có?

Một niệm giác thì hữu tình và vô tình đều là cảnh giới Phật. Một niệm mê thì hữu tình và vô tình đều là cảnh giới ma. Thưa thật cùng quý vị, quả thật không có Phật lẫn ma, ma và Phật chỉ do tự tánh biến hiện.

Đấy chẳng phải là điều Kinh Phật thường nói đó ư?

Hết thảy pháp sanh từ tâm tưởng. Tâm tưởng của ta giác chứ không mê thì hết thảy pháp đều là Phật Pháp. Tâm tưởng của ta mê hoặc, điên đảo, mê chứ không giác thì hết thảy pháp đều là ma chướng. Bởi thế, Phật và ma chỉ là cảnh giới do ý niệm của chính mình biến hiện.

Trong thời gian gần đây, ai nấy đều thấy những thí nghiệm kết tinh nước của tiến sĩ Giang Bổn Thắng, từ những tỷ dụ ấy, quý vị có thể hiểu:

Chúng ta dùng thiện tâm, một niệm thiện, tâm yêu thương, tâm cảm tạ thì quý vị thấy nước sẽ kết tinh đẹp đẽ dường ấy. Nếu chúng ta dùng ác niệm, tâm thái rất bất hảo đối với nước thì nước sẽ kết tinh hết sức khó coi.

Nước không tốt cũng không xấu, xấu hay tốt là do tâm ta, do ý niệm của chúng ta, nước chuyển biến theo tâm niệm của chính chúng ta.

Vì thế, Ngẫu Ích Đại Sư nói rất hay: 

Cảnh duyên vô hảo xú, cảnh duyên không tốt, xấu. Cảnh là hoàn cảnh vật chất. Duyên là hoàn cảnh nhân sự quan hệ giữa con người với nhau. Cũng có thể nói là hoàn cảnh vật chất lẫn hoàn cảnh nhân sự đều không có Phật mà cũng không có ma. Phật tượng trưng cho cái tốt, ma đại diện cho cái xấu, không tốt xấu. 

Hảo xú tại ư tâm, xấu hay tốt do tâm, do chính cái tâm của chúng ta, do ý niệm của mình!

Giống như nước, nước chẳng tốt hay xấu. Chúng ta dùng thiện niệm đối với nó, nó sẽ biến thành rất đẹp đẽ. Chúng ta dùng ác tâm đối đãi nó, nó biến thành xấu xa. Bản thân nước quả thật không tốt hay xấu.

Quý vị phải hiểu đạo lý này:

Tổ sư dạy chúng ta hoàn cảnh vật chất và hoàn cảnh nhân sự là bình đẳng, thực sự thanh tịnh, bình đẳng, chỉ do tâm hiện. Chúng ta thấy tốt hay xấu là do thức của chính mình biến hiện. Thức là vọng tưởng, phân biệt, chấp trước. Hoàn cảnh bên ngoài biến hiện thuận theo tâm niệm.


Nam Mô A Di Đà Phật!
Trung Phong Tam Thời Hệ Niệm Pháp Sự Toàn Tập Giảng Ký.
Pháp Sư Tịnh Không Giảng Giải.