Pháp âm

[KHAI THỊ]: Thế Nào Là Tu Hành? Tu Hành Là Tu Cái Gì? Tâm Phải Ra Sao?


   

"Phiền não tức Bồ đề" nếu biết dùng thì phiền não tức Bồ đề. Nếu không biết dùng thì Bồ đề biến thành phiền não.

Tu Đạo cần phải tập dại khờ. Càng "dại khờ" bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu. "Dại khờ" cho đến mức cái gì cũng không biết cả thì vọng tưởng sẽ không còn.

Phật và ma chỉ khác nhau ở một tâm niệm- Phật thì có tâm từ bi, còn ma thì có tâm tranh hơn thua.

Nếu phạm giới dâm dục thì dễ dàng phạm giới sát hại, ăn cắp và nói láo. Vì thế, giới dâm dục bao gồm các giới sát hại, trộm cắp và nói láo.

Thân thể ai không nhiễm ô thì người ấy là Phật; thân thể ai nhiễm ô thì người ấy là chúng sanh. Nhiễm ô là gì? Nói vắn tắt thì "nhiễm ô" tức là nhìn không thông, xả không được, giờ giờ phút phút luôn sanh khởi vọng tưởng.

Người thật sự biết cách tu hành thì nhất cử nhất động đều là tu cả.

Dụng công cho đến lúc thành thục rồi thì chúng ta sẽ ăn mà không biết là mình đang ăn, mặc mà không chấp trước vào y phục mình đang mặc, còn nói chi đến những vật ngoài thân - tất cả đều xả bỏ hết.

Người tu Đạo ở bất cứ nơi nào cũng đều phải che giấu và tẩy xóa tung tích, đừng nên để lộ diện.

Tu hành thì cần phải giữ mình cho trong sạch, như giữ đôi mắt không để dính một hột cát vậy.

Cờ bạc thì tạo nghiệp nặng. Bố thí thì tích lũy công đức. Ngồi thiền thì trừ ngu si, sanh trí huệ.

Người tu Đạo đối với những kẻ trong người ngoài, già, trẻ, lớn, nhỏ, kẻ sang người hèn, đều thường dùng tâm Từ, Bi, Hỷ, Xả thì tự nhiên sẽ nảy sanh cảm ứng.

Tu Đạo là tu chân thành và thiết thật. Nên có câu "Tâm thành thì linh ứng".

Chúng ta sống trong thế gian này, luôn luôn phải làm việc lành. Mỗi hơi thở, sức lực đều phải hành thiện tích đức. Trong hiện đời, chớ nên dựa vào thiện căn đời trước mình đã trồng mà tận hưởng hết phước báo.

Khuyết điểm lớn nhất của chúng sanh là si ái, ngày đêm sống trong si ái, không thể xả bỏ được. Nếu chuyển được tâm háo sắc thành tâm tu học Phật Pháp, từng giờ, từng phút không lãng quên việc tu học, thì sẽ mau chóng thành Phật.

Người chân chánh khai ngộ thì không bao giờ nói mình đã khai ngộ. Bậc Thánh Nhân xuất thế tuyệt đối không tiết lộ chân tướng. Phàm những kẻ tự xưng là Phật, là Bồ Tát đều là tà ma.

Người có đức hạnh không phải do địa vị hay tuổi tác, mà trong những hành vi kín đáo im lặng, tự nhiên hiển lộ phẩm cách đặc thức của họ, khiến người khác đều kính nể. Phẩm cách đặc thù này không khiến cho kẻ khác sợ hãi, vì nếu sợ hãi thì họ sẽ lánh xa.

Mọi người đều có ba thằng giặc phiền não? Đó là tham lam, sân hận, si mê. Chúng ta hãy chuyển hóa chúng thành những hạt giống bồ đề.

Người tu hành phải tu tướng vô ngã, tu đến mức độ không còn cái "ta". Nếu không còn cái "ta" thì có thể nhận chịu hết tất cả, cảnh giới nào đến tâm cũng đều không động, tự xem mình ví như hư không.

Căn bản của Giới Luật chỉ có một điều, đó là không ích kỷ.

Người học Phật mà không giữ Giới Luật thì cũng giống như chiếc bình không đáy - đổ nước vào bao nhiêu thì chảy ra bấy nhiêu. Thế nên phải nghiêm trì Giới Luật thì từ từ sẽ đạt tới cảnh giới Vô lậu.

Cho dầu tu pháp môn gì đi nữa, chúng ta cần phải có tâm nhẫn nhục thì mới thành tựu. Nếu không có tâm nhẫn nhục thì không thể thành tựu trong bất cứ pháp môn nào.

Người xuất gia tu Đạo gì? Tu đạo nhẫn nhục.

Nhẫn là hạt châu vô giá mà người không biết đào tìm. Nếu biết cách dùng thì muôn sự đều tốt lành.

Người tu Đạo cần phải Nhẫn những gì mà kẻ khác không thể nhẫn. Nhường nhịn những gì mà kẻ khác không thể nhường nhịn, ăn mặc những gì mà kẻ khác không thể ăn mặc - Nói chung là thọ nhận những gì mà kẻ khác không thể thọ nhận.

Người tu đạo cần phải đừng nổi nóng. Khi bạn không nóng nảy thì lòng sân hận sẽ chẳng có; khi lòng sân hận chẳng có thì bạn chẳng còn ngu si nữa. Vì sao mình ngu si? Bởi vì lòng sân hận của mình quá lớn. Một khi nổi nóng thì chuyện gì cũng không sợ cả: Chẳng sợ trời, chẳng sợ đất. Lúc ấy mình điên đảo chuyện trắng đen, làm việc gì cũng không hợp với giới luật, không hợp với nhân tình đạo lý.

Đạo quý ở chuyên nhất. Tướng tài do mưu lược chứ không do tại hùng dũng. Binh lính cần tinh nhuệ chứ không cần nhiều.

Tiêu chuẩn chọn vị Trụ trì phải như thế nào? Điều kiện tiên quyết là phải không có tánh nóng giận, biết dùng hòa khí đối đãi người, nơi nơi đều có thiện duyên với người, khiến người ta cung kính tôn trọng.

Chân thật niệm Phật là luôn luôn niệm trong từng giây từng phút; vọng tưởng hay ý nghĩ gì về ăn uống cũng không có cả - cái gì cũng quên bẵng thì đó mới là chân thật niệm Phật.

Chúng ta niệm Phật, Phật cũng niệm chúng ta - giống như đánh điện tính đến Phật A Di Đà vậy.
Đó gọi là cảm ứng đạo giao. Nếu chúng ta không niệm Phật, Phật không có cách gì để nhiếp thọ được; thế nên, chúng ta phải trì niệm danh hiệu Phật.

Niệm Chú, cần phải niệm cho đến lúc Chú lưu xuất từ tâm ra và đồng nhập trở vào tâm. Chú và tâm, tâm và Chú cùng hợp nhất vào một âm thanh, không thể phân biệt. Niệm mà không niệm, không niệm mà niệm.

Chúng ta lễ Phật, Phật nhận lễ thì phước huệ của chúng ta tăng trưởng. Thế nên, lễ Phật là "cảm", nhận lễ là "ứng"; đó là Đạo giao.

Lễ Phật tức là lễ tự tánh Phật - lễ bái vị Phật trong tự tánh của mình. Tương lai thành Phật tức là tự tánh mình thành Phật.

Các vị thường biết rằng chư Đại đức, cao Tăng thuở xưa đều ngộ Đạo trong khi tu hành khổ hạnh. Không một vị Tổ sư nào khai ngộ trong khi hưởng thụ. Tìm trong Đại Tạng Kinh không thấy có một vị nào như thế cả.

Nghiệp lực mạnh nhất trong thế giới là nghiệp sát sinh. Quả báo của nghiệp sát sinh thì nặng hơn các nghiệp khác. Chúng sinh cứ hỗ tương tàn sát lẫn nhau, hỗ tương báo thù nhau, thật là việc tối bi thảm trong thế giới này vậy.


Nam Mô A Di Đà Phật!
PHÁP NGỮ ( HÒA THƯỢNG TUYÊN HÓA)