Pháp âm

[Khai Thị]: Thái Thượng Nói: Họa Phước Không Có Cửa, Do Người Chọn Lấy.


 

Thái Thượng nói: “Họa phước vô môn, duy nhân tự chiêu; thiện ác chi báo, như ảnh tùy hình”. Suốt cuộc đời của một con người là nhân duyên quả báo; một thế giới, vô lượng thế giới cũng đều như vậy. Chúng ta nhất định phải biết cái đạo lý lớn này. Văn tự dưới đây đều là chú giải cho bốn câu trên. “Vì thế, trong trời đất có các vị thần trông coi tội lỗi [của người đời]. Căn cứ con người đã phạm [tội lỗi] nặng hay nhẹ mà giảm bớt tuổi thọ của họ. Giảm thọ thì thường bị nghèo túng, hao tổn, gặp nhiều nỗi ưu tư, hoạn nạn, ai nấy đều ghét bỏ. Hình phạt, tai họa theo đến, chẳng gặp những sự tốt lành, mừng vui”.


Lần trước tôi giảng đến chỗ này. Thiên địa quỷ thần có rất nhiều vị phụ trách giám sát tất cả chúng sanh về sự khởi tâm động niệm, hành vi tạo tác. Cho nên quỷ thần đều nhìn thấy tất cả thiện, tất cả ác, không chỉ là ngôn ngữ tạo tác mà còn cả khởi tâm động niệm. Không những họ nhìn thấy mà họ còn có ghi chép lại. Mỗi chúng sanh đều có một bộ hồ sơ tư liệu vô cùng hoàn chỉnh. Đây không phải gạt người, không phải là giả dối. Bộ máy cơ quan nhà nước trong xã hội của chúng ta, mỗi người từ lúc ra đời đến khi chết đi đều có hồ sơ tư liệu của người đó, vì họ quản lý địa phương này. Những thiên thần quỷ thần, tại sao cũng phải lưu giữ một bộ hồ sơ hoàn chỉnh vậy? Vì khu vực này của chúng ta cũng thuộc về khu quản lý của họ. Thành Hoàng quản lý huyện thị này, họ có tư liệu. Tư liệu của họ còn hoàn chỉnh hơn so với tư liệu của chính phủ ở trên dương thế này. Thiên thần cũng vậy, khu vực này của chúng ta cũng là phạm vi mà họ cai quản. Trong kinh Phật nói cho chúng ta biết, phạm vi mà Đại Phạm Thiên Vương, Ma-hê-thủ-la Thiên vương cai quản là thế giới Ta-bà này. Hay nói cách khác, chúng ta là chúng sanh ở trong sáu cõi, người quản lý chúng ta thì quá nhiều nhưng chúng ta không biết. Giống như xã hội hiện nay, chúng ta ở tại khu vực này thì có tổ trưởng, trưởng xóm quản lý chúng ta; lên trên nữa có trưởng thôn, trưởng xã, trưởng thị trấn; lên trên nữa thì có huyện trưởng; lên trên nữa có tỉnh trưởng quản lý; lên trên nữa thì có trung ương quản lý, người quản lý chúng ta quá nhiều. Quỷ thần với thiên thần quản lý chúng ta, tình hình đó còn càng phức tạp hơn, càng nhiều hơn so với cái này, vậy thì có cách gì? Ai bảo chúng ta đọa lạc vào trong tam giới làm chi! Trong tam giới, người mà thiên thần, quỷ thần không quản được là A-la-hán, Bích-chi-Phật, Bồ-tát, chư Phật Như Lai. Tại sao không quản được vậy? Vì những người này vô ngã. Hay nói cách khác, “có ngã” là sẽ bị họ quản; “vô ngã” thì họ không quản được. Người mà “thân ở ngoài tam giới, không ở trong ngũ hành” thì những thiên thần, quỷ thần đều tôn kính họ. Phật được tôn xưng là thầy của trời người, đạo lý là ở chỗ này. Cảm Ứng Thiên không thể không giảng nói cho rõ. Vào thời xưa, người đọc sách, người có đi học dường như không có ai không đọc Cảm Ứng Thiên, nền tảng Hán học của họ ít nhiều cũng có một chút, cho nên giảng giải sơ qua là đủ rồi, không cần nói cặn kẽ. Người hiện nay không đọc sách xưa, những bài văn ngôn văn dễ hiểu mà cũng đều bị trở ngại vì không có người chỉ dạy. Những đạo lý chân tướng sự thật này, hiện nay nếu nói cho người, người ta sẽ nói đầu óc bạn có vấn đề, bạn là mê tín. Họ đâu biết rằng đây là chân tướng sự thật, đây là chân lý. Phật độ người có duyên, sao gọi là có duyên vậy? Bạn có thể tin được là thiện căn sâu dày; có thể lý giải cũng là thuộc về thiện căn sâu dày; có thể y giáo phụng hành là phước đức của bạn sâu dày. Chúng ta có duyên tiếp xúc được lời giáo huấn của Thánh Hiền, đây thật sự là “trăm ngàn muôn kiếp khó gặp được”. Trên đây là nói rõ “thiên địa hữu tư quá chi thần”, họ chuyên môn quản lý trật tự. Trong xã hội chúng ta hiện nay thần cai quản tội lỗi là cảnh sát. Họ phải phụ trách điều tra. “Y nhân sở phạm khinh trọng”. Đây phần lớn là nói việc bạn tạo ác. Bạn phạm tội nhẹ hay phạm tội nặng, thì thọ hay yểu; phú quí hay bần cùng của cả đời bạn sẽ có tăng giảm, thêm bớt. Nếu như bạn tích thiện, tích đức thì phước báo của bạn sẽ tăng thêm, thọ mạng sẽ kéo dài. Nếu như bạn tạo ác thì thọ mạng của bạn sẽ tổn giảm, phước báo của bạn cũng bị giảm trừ. Cho nên, chúng ta mỗi ngày khởi tâm động niệm, đối với thọ-yểu, họa-phước của chúng ta mỗi ngày đều có thêm bớt tăng giảm. Thế nhưng cái biên độ thêm bớt tăng giảm này không lớn. Về đại thể, vận mạng của bạn thật sự có người phỏng theo phương pháp này mà có thể tính toán rất chính xác. Trong Liễu Phàm Tứ Huấn, vừa mở đầu, chúng ta thấy là Khổng tiên sinh chấm tử vi cho Viên Liễu Phàm, tính được chính xác như vậy. Tức là tuy Liễu Phàm mỗi ngày cũng đang tạo ác, nhưng không lớn; cũng tu được một chút thiện nhỏ, cho nên biên độ thêm bớt tăng giảm không lớn, nên tính toán vẫn rất chính xác. Nếu như là tạo đại thiện hay đại ác thì vận mệnh chắc chắn có thay đổi.

Tiên sinh Liễu Phàm về sau gặp được Thiền sư Vân Cốc chỉ dạy, ông hiểu rõ rồi đoạn ác, tu thiện, cho nên vận mạng của ông đã thay đổi. Phước báo tăng thêm, không còn cái số mà trong mạng đã định sẵn kia, tuổi thọ kéo dài. Khổng Tiên sinh tính thọ mạng của ông là 53 tuổi, ông sống đến hơn 70 tuổi, thọ mạng được kéo dài, đây là hiệu quả của tích thiện. Nếu như ông tạo đại ác thì phước báo của ông sẽ hưởng hết trong thời gian rất ngắn, thọ mạng cũng sẽ giảm ngắn. Trong chiến tranh thế giới lần thứ hai, quí vị thấy Hitler của nước Đức, phước báo của ông lớn biết bao! Nếu như ông không phát động chiến tranh mà dùng tâm thiện đối xử với tất cả mọi người thì tuổi thọ của ông sẽ rất dài. Phước báo của ông không có ai có thể sánh được. Ông vì dụng tâm bất thiện, giết chết hơn 50 triệu người, người bị hại có đến hơn 200 triệu, phước báo bỗng chốc bị tổn giảm, trong mười mấy năm đã hưởng hết. Phước báo của ông lẽ ra là mấy trăm năm cũng hưởng không hết, chỉ mười mấy năm là hưởng sạch rồi; thọ mạng của ông lẽ ra cũng vô cùng dài, ông gây ra chiến tranh, chiến tranh chưa kết thúc thì ông đã chết. Trên đây là những đại thiện đại ác mà chúng ta đã nhìn thấy. Trong xã hội hiện tại, chúng sanh trùng trùng chính là hiện tượng quả báo thực tế, là sự thực của quả báo, bày ra trước mắt chúng ta nhưng chúng ta không nhìn ra. Không nhìn ra, đây gọi là ngu si, mê hoặc điên đảo. Nếu bạn có thể nhìn ra được thì bạn liền khai trí tuệ; tính cảnh giác của bạn đã cao rồi, biết được cần phải chủ tâm như thế nào, làm người như thế nào. Đoạn tất cả ác, tu tất cả thiện mới thật sự là bái lạy năm vóc sát đất Phật Bồ-tát; thật sự khâm phục lời giáo huấn của cổ thánh tiên hiền, mới biết là không thể không học.


Câu sau đây nói ra sự thật một cách cụ thể. “Toán giảm tắc bần hao”. Vì sao lại giảm vậy? Tổn giảm phước báo của bạn, tổn giảm thọ mạng của bạn. Đây là bạn tạo ác. Phước báo ít rồi thì nghèo, “hao” nghĩa là tiêu tán. “Đa phùng ưu hoạn”. Đây là nói cả đời bạn gặp phải hung tai, hoạn nạn. Trong xã hội người ta nhìn thấy bạn thì đều ghét bỏ, chán ghét bạn. “Nhân giai ố chi, hình họa tùy chi”. Bởi vì bạn tạo tác bất thiện, bạn sẽ bị pháp luật của xã hội chế tài, đây là hình phạt. “Họa” là những sự việc mà chúng ta hiện nay gọi là thiên tai nhân họa, bạn sẽ thường xuyên gặp phải.


Hiện nay vấn đề ở chỗ nào vậy? Cái gì là thiện? Cái gì là ác? Đều không hiểu rõ ràng. Vậy thì khó rồi. Người có thể phân biệt lợi hại, thiện ác, trong xã hội hiện nay được xem là người thượng căn. Trong ngàn vạn người, thành thật mà nói khó có được năm, ba người. Tuyệt đại đa số người không biết lợi hại, không hiểu được thiện ác; thấy ác cho là thiện; thấy thiện cho là ác; đem cái lợi ích đích thực xem là hại; thấy hại, cho là lợi. Bạn nói với họ, họ không tin, họ không tiếp nhận. Họ nói, cách nói của bạn là lỗi thời rồi, bạn là mê tín. Loại người này ở trong kinh Phật gọi là “nhất-xiển-đề”. Nhất-xiển-đề là tiếng Phạn, ý nghĩa của nó là “người không có thiện căn”. Người không có thiện căn thì Phật Bồ-tát không thể giúp họ được. Tại sao không thể giúp được vậy? Là vì họ không chịu tiếp nhận. Người thật sự có thể nhận biết chân vọng, tà chánh, thị phi, thiện ác, lợi hại, trong kinh Phật gọi là người thượng căn.


Chúng ta thật sự thuộc vào loại hạ căn, chỉ cần cố gắng nỗ lực học tập thì sẽ tăng trưởng, sẽ nâng cao. Chúng ta từ hạ hạ căn có thể nâng lên thành hạ thượng căn; từ hạ thượng căn có thể nâng lên thành trung thượng căn. Nỗ lực tu học thì công phu này sẽ không uổng phí. Cứ dần dần trong khoảng 8 năm, 10 năm, 20 năm, 30 năm, chúng ta cũng có thể nâng lên đến thượng thượng căn. Đây chính là “gặp duyên không đồng” mà Thiện Đạo Đại sư đã nói trong Quán Kinh. Chúng ta có thể gần gũi thiện tri thức chân chánh, có thể thân cận chư Phật Bồ-tát, phải nắm lấy cái nhân duyên quý báu này, phải giữ thật chắc. Trong những năm tháng còn lại này nhất định phải có thành tựu. Cái thành tựu này trước tiên phải hiểu rõ triệt để đạo lý và chân tướng sự thật của nhân duyên quả báo. Bạn hiểu rõ triệt để thì bạn mới biết thật sự đoạn ác tu thiện; bạn mới thật sự biết quay đầu. Bạn không quay đầu lại được là do chưa hiểu rõ, bạn không khắc phục nổi tập khí, không lìa nổi ma chướng của bạn. Đây chính là “kẻ đáng thương xót” mà trong kinh Phật thường nói.

Chúng ta nói đến “hình họa tùy chi”. Câu này trong Vựng Biên có nêu một câu chuyện. Trong đoạn thứ hai trích dẫn kinh Hoa Nghiêm, phần trước đã nói qua với quí vị, nhưng chưa hết ý. Chúng tôi dùng thời gian này để bổ sung thêm một chút. Tôi xin đọc lại đoạn kinh văn này, kinh Hoa Nghiêm nói: “Trong cõi Diêm-phù-đề, chúng sanh ngũ trược chẳng tu mười điều thiện, chuyên tạo nghiệp ác, giết, trộm, tà dâm, nói dối, nói thêu dệt, ác khẩu, nói đôi chiều, tham, sân, tà kiến, bất hiếu với cha mẹ, chẳng kính trọng Tam Bảo”. Phần trước đã giảng đến đây. Cái ý nghĩa này thật sâu vô cùng; sự tướng cũng rộng vô cùng, rộng đến hư không pháp giới. Nói đến “bất hiếu phụ mẫu”. Chữ “Hiếu” có nghĩa là gì, có mấy người hiểu được? Chúng tôi ở trong các buổi giảng đã giải thích về chữ này rất nhiều lần. Thế nhưng người không có cơ hội nghe kinh thì cũng đành hết cách. Ý nghĩa của chữ này, không nói là phàm phu chúng ta, mà hết thảy chư Phật Như Lai đến giảng giải cho chúng ta, giảng vô lượng kiếp, thì ý nghĩa của chữ này cũng không giảng hết. Ý nghĩa của chữ này bao quát cả hư không pháp giới. Chân lý căn bản, vô lượng vô biên sự tướng đều ở trong đó, làm sao có thể nói hết cho được? Ai có thể làm được chữ “hiếu” viên mãn? Chỉ có quả địa Như Lai thì mới làm được viên mãn chữ hiếu này. Tôi đã nói rất nhiều lần, Bồ-tát Đẳng Giác vẫn còn một phẩm sanh tướng vô minh chưa đoạn tận, nên đạo hiếu chưa viên mãn. Cho nên Phật pháp là gì vậy? Phật pháp là hiếu đạo mà thôi. Thành Phật là gì? Thành Phật chính là thành tựu viên mãn đạo hiếu. Phật pháp xây dựng trên nền tảng của đạo hiếu, từ đầu đến cuối chính là hành hiếu, tận hiếu mà thôi. Hiện nay chúng sanh không có người dạy thì làm sao hiểu được, khởi tâm động niệm, hành vi tạo tác bất hiếu với cha mẹ. “Bất kính Tam Bảo”. Tam Bảo chính là sư trưởng của chúng ta. Phật còn ở đời thì Phật là thầy của chúng ta; Phật không còn ở đời thì pháp là thầy của chúng ta, nhưng mà pháp cần có người truyền, cần có người hoằng. Người truyền pháp, hoằng pháp là Tăng Bảo. Tăng vì sao có thể xưng là Bảo vậy? Tăng truyền pháp, hoằng pháp. Truyền pháp là khiến pháp của Như Lai từng đời, từng đời được tiếp tục lưu truyền, không để cho gián đoạn, đây chính là chúng ta ngày nay gọi là dạy học. Bồi dưỡng nhân tài kế thừa hoằng pháp, đây là truyền. Hoằng là giới thiệu phổ biến Phật pháp đến quảng đại chúng sanh, đến tất cả quần chúng, để tất cả chúng sanh đều có thể nhận được giáo huấn của Phật pháp, đều có thể có được lợi ích thật sự của Phật pháp.


Người làm công tác hoằng truyền Phật pháp thì được gọi là Tăng Bảo. Họ mới được xưng là “Bảo”. Chánh nghiệp của người xuất gia chính là việc này. Người xuất gia không cần phải làm sự nghiệp từ thiện phúc lợi xã hội. Đây không phải việc của người xuất gia. Người xuất gia là dạy học, là hoằng pháp. Người xuất gia chẳng có gì cả, lấy gì để làm sự nghiệp phúc lợi xã hội chứ? Sự nghiệp phúc lợi xã hội là để cho hai chúng tại gia làm. Các bạn thử nghĩ xem, Phật Thích-ca Mâu-ni năm xưa còn tại thế, du hóa khắp nơi, ba y, một bát, ngày ăn một bữa, tối ngủ gốc cây. Nếu Ngài làm sự nghiệp từ thiện xã hội thì lấy cái gì để làm? Trên người một xu cũng không có. Cho nên bổn phận của người xuất gia là truyền đạo, là hoằng đạo. Xây dựng chùa chiền cũng không phải là bổn phận của người xuất gia. Tại sao Phật Thích-ca Mâu-ni không có xây chùa? Vườn Kỳ Thọ Cấp Cô Độc, Trúc Lâm Tinh Xá là do cư sĩ tại gia cúng dường, quyền làm chủ tài sản là của người tại gia, không phải của người xuất gia. Họ phát tâm thỉnh Phật, thỉnh những đệ tử của Phật đến nơi đó để an cư, đến để giảng kinh thuyết pháp. Từ đó cho thấy, chư Phật Bồ-tát, các đời Tổ sư chỉ là mượn đạo tràng để trú, đạo tràng không phải là của mình, bản thân không xây dựng đạo tràng. Những đạo lý này Phật làm nên tấm gương cho chúng ta thấy. Hình mẫu rõ ràng như vậy, chúng ta còn không nhìn ra được, ngu si đến như vậy, vậy thì còn bàn gì đến thành tựu! Người xuất gia tự mình xây đạo tràng là cất chòi tranh, việc này có trong kinh Phật, có trong Giới kinh. Những đệ tử hậu thế có sức khỏe không bằng Phật-đà thời đó. Đức Phật thời đó có thể ngủ ngoài trời, dưới gốc cây. Chúng ta ngày nay không làm được. Chúng ta không có sức khỏe này, cho nên cần phải có một mái che. Mái che làm như thế nào? Tự mình lên núi chặt cây nhỏ, cất chòi tranh, đây là đạo tràng của người xuất gia. Tổ sư đại đức xưa nay đều làm theo cách thức này. Chúng ta phải nhớ kỹ những chuẩn mực tốt nhất này; phải nghiêm túc học tập; phải đoạn tham sân si, thành tựu giới định huệ. Được rồi, hôm nay thời gian đã hết, chúng tôi chỉ giảng đến đây thôi.

Nam Mô A Di Đà Phật!
Trích Lục: Thái Thượng Cảm Ứng Thiên - Tập 7
Chủ giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không.