Pháp âm

[KHAI THỊ]: Sáu Chữ Nam Mô A Di Đà Phật Nhiếp Hết Tất Cả Các Pháp Môn.


Chuyên niệm một câu “Nam-mô A-di-đà Phật” thì tự nhiên mười phương chư Phật đều hộ niệm. “Hộ niệm” nghĩa là nhớ nghĩ, che chở khiến cho chúng ta được an ổn, không bị các chướng nạn.
 

Nên biết, niệm Đức Phật A-di-đà tức là niệm tất cả chư Phật ở mười phương, vãng sanh về Tịnh Độ Cực Lạc tức là vãng sanh về mười phương Tịnh Độ; có thể đem tự lợi này để làm lợi ích cho tất cả chúng sanh, không cần phải thay đổi để xưng niệm danh hiệu các Đức Phật khác trong mười phương.
 

Chuyên niệm một câu “Nam-mô A-di-đà Phật” thì tự nhiên được hai vị đại Bồ-tát là Quán Thế Âm và Đại Thế Chí cùng với hai mươi lăm vị đại Bồ-tát khác, không mời thỉnh mà các Ngài tự đến, trong suốt mười hai thời thường hoan hỷ nâng đỡ, che chở, khiến cho người niệm Phật xa lìa các ưu khổ, luôn luôn được an ổn.
Cho nên biết, chỉ cần niệm Đức Phật A-di-đà là chúng ta đã niệm danh hiệu các vị đại Bồ-tát như Quán Thế Âm và Đại Thế Chí rồi, không cần phải xưng niệm riêng các vị Bồ-tát khác.
Chuyên niệm một câu “Nam-mô A-di-đà Phật”, tức là đã đầy đủ công đức vô thượng đại lợi, đương nhiên là thù thắng hơn bất kỳ thần chú nào; huống chi một câu “Nam-mô A-di-đà Phật” là vua trong các Đức Phật, là tôn quý trong các Đức Phật. Vì thế ngoài niệm Phật ra không cần phải trì niệm thêm thần chú nào khác.
Phần lưu thông trong Đại kinh, Đức Phật bảo Bồ-tát Di-lặc:

“Nếu có người nghe.
Danh hiệu Phật này,
Lòng rất vui mừng,
Cho đến một niệm,
Nên biết người ấy,
Được lợi ích lớn,
Sẽ được đầy đủ,
Công đức Vô thượng”.

Nên biết, Niệm Phật đã là công đức “Vô thượng đại lợi” thì tất cả các thần chú và các hạnh môn đều là công đức “hữu thượng tiểu lợi”. Cho nên, người trí nên bỏ các tạp hạnh “hữu thượng tiểu lợi” mà chuyển niệm sáu chữ hồng danh “Vô thượng đại lợi”.
Lại nữa, trong kinh Phật thuyết A-di-đà Phật căn bản bí mật thần chú nói: “Danh hiệu Đức Phật A-di-đà đầy đủ công đức vô thượng, bí mật sâu xa, thù thắng vi diệu, vô lượng vô biên, bất khả tư nghị. Vì sao? Vì trong ba chữ “A-di-đà” Phật, có tất cả chư Phật, tất cả chư Bồ-tát, Thanh Văn, A-la-hán trong mười phương ba thời và bao gồm tất cả các kinh điển, thần chú đà-la-ni, vô lượng pháp tu. Cho nên danh hiệu Đức Phật A-di-đà chính là pháp Đại thừa chí cực vô thượng chân thật; là diệu hạnh vô thượng thù thắng thanh tịnh liễu nghĩa, là thần chú vô thượng tối thắng vi diệu”.
Còn kệ nói rằng:
Chữ A: Chư Phật trong mười phương ba thời.
Chữ Di: Tất cả các Bồ-tát,
Chữ Đà: Tám vạn các thánh giáo.

Trong ba chữ đã đầy đủ tất cả.
“Này Xá-Lợi-Phất! Nếu có chúng sanh nghe nói đến Đức Phật A-di-đà, vui mừng hớn hở chí tâm xưng niệm, tin sâu không giải đãi, sẽ được công đức bất khả tư nghị. Hiện đời được niềm vui không gì sánh bằng; hoặc chuyển nghèo cùng thành giàu sang, hoặc thoát được các khổ bệnh hoạn do nghiệp báo đời trước bức bách; hoặc chuyển đoản mệnh thành trường thọ, hoặc hóa giải được oan gia, được con cháu đông vui, thân tâm an lạc, đầy đủ như ý, các công đức này không thể kể hết được”.
Nên biết, một câu Nam-mô A-di-đà Phật là vua trong các Đức Phật, vua trong các pháp, vua trong các thần chú, vua trong mọi công đức. Chuyên niệm một câu Nam-mô A-di-đà Phật tức là trì hết, niệm hết tất cả chư Phạt, ,chư Bồ-tát, các kinh chú, các hạnh môn. Sáu chữ Nam-mô A-di-đà Phật” nhiếp trọn tám vạn bốn nghìn pháp môn”, cũng có nghĩa là “bao gồm tám giáo, nhiếp trọn năm tông”, hiện đời thân tâm an lạc, khi lâm chung được vãng sanh Tịnh Độ.

Bậc cổ đức dạy:
Một câu Di-đà không niệm khác,
Chỉ trong phút chốc đến Tây Phương,
Chẳng cần Tam kỳ tu phước huệ,
Chỉ nương sáu chữ thoát luân hồi,
Chẳng lạ một tiếng siêu thập địa,
Nên biết sáu chữ gồm tam thừa,
Nếu người chỉ niệm A-di-đà,
Gọi là thiền vô thượng thậm diệu
Ba tạng mười hai bộ, xin nhường cho người khác ngộ;
Tám vạn bốn nghìn hạnh, xin dành cho người khác tu.


Nam Mô A Di Đà Phât!
Pháp sư Huệ Tịnh
(Trích: BẢN NGUYỆN NIỆM PHẬT- trang 236-245)