Pháp âm

[Khai Thị]: Phóng Sanh Cá Nướng - Hòa Thượng Hư Vân.


Hoà Thượng Hư Vân từng kể câu chuyện như vậy: Ông kia rất giỏi, cần cù, siêng năng làm lụng nhờ vậy mà trở nên giàu có. Sau đó ông cưới vợ, vợ ông rất đẹp lại trẻ trung. Chồng bà giàu, nên Bà ở nhà không đi làm gì cả, ông đi làm nuôi ba, lại rất thương bà. Bà ở nhà ngoại tình. Dắt trai về nhà. Ông biết được chuyện này. Ông tính tình rất hiền.Một hôm Ông giả vờ đi làm, sau đó về nhà để mong bắt tại trận vợ mình và gã tình nhân.

Thấy chồng về, bà kêu gã tình nhân trốn trong tủ, vì chạy không kịp nữa. Ông về ông bảo bà dọn cơm. Ông nói dọn ba cái chén, hôm nay nhà mình có khách . Bà nghe tới rất sợ hãi. Nói với Ông nhà mình làm gì có khách. Ông bảo : " gọi hắn ra đây , không gọi thì tôi cho mỗi người 1 đao". Thế là hắn ra. Ông mời gã tình nhân kia ăn cơm. Hắn kia rất sợ. Mình là người tội lỗi mà được mời ăn. Sợ thuốc độc không dám ăn. Ông nói để tôi ăn trước. Thế là ông ăn, không có độc hắn kia mới dám ăn. Ăn xong ông quỳ xuống trước gã tình nhân của bà nói : chuyện đã ra nông nổi này, thôi thì tôi cho hết tài sản của tôi cho ông. Hãy chăm sóc vợ tôi" . Gã tình nhân của bà không tin những gì ông nói. Nghĩ là chắc ông bày mưu hại mình. Nên không dám nhận tài sản. Ông nói : " ngươi mà không nhận thì ta cho mỗi người 1 đao". Gã tình sợ quá bèn nhận tài sản và vợ của ông.

Ông buồn quá, Ông lên núi tu hành, xuất gia, công phu trở thành bậc cao tăng đắc đạo, có thần thông.

Sau khi nhận tài sản, gã tình nhân của Bà cờ bạc, không làm lụng, tài sản vì thế mà hết, bà và người tình gây gỗ, hắn bỏ đi. Bà nhớ ông, thấy thương ông, ông đối xử với bà tốt mà bà lại hành xử như thế. Nghĩ lại năm xưa ông thích ăn cá chép.Bà nướng vài con, đem lên chùa cúng dường cho ông. Ông thấy vậy bèn nhận và nói : "tôi nhận tấm lòng của bà, nhưng về mấy con cá nướng này thì tôi xin phóng sanh" . Bà nói : " cá nướng làm sao sống lại mà phóng sanh ? " . Nghe vậy, ông liền thả mấy con cá nướng xuống sông. Mấy con cá sống dậy bơi lội tung tăng...nhiều người chứng kiến..

Bài học rút ra : nếu cuộc đời không éo le thì ông làm gì tu hành đắc đạo được, đôi khi phải cảm ơn nghịch cảnh...
Nghịch cảnh chưa hẳn xấu, quan trọng biến nổi đau thành động lực vượt thoát sinh tử...

Nam Mô A Di Đà Phật!