Pháp âm

[KHAI THỊ]: Phật Dạy Làm Thế Nào Để Niệm Phật?


 

Kinh Vô Lượng Thọ dạy chúng ta: “Phát tâm Bồ Đề, một lòng chuyên niệm”, kinh A Di Đà dạy chúng ta “nhất tâm hệ niệm”. Bản dịch của đại sư La Thập dịch thành “nhất tâm bất loạn”, bản dịch của đại sư Huyền Trang là “nhất tâm hệ niệm”. Bạn xem, chú trọng chủ yếu chữ “nhất”. Còn chúng ta học Phật lại thường lơ là chữ “nhất” nên học rất khổ, tốn nhiều thời gian, tinh thần mà vẫn không thể vào được cửa. Quả thực không có kỳ hẹn khi nào vào. Tâm của bạn “nhất” thì liền vào được. Còn nhị tâm thì không vào. Bạn muốn nhập môn, thiền tông gọi là kiến tánh, tịnh tông gọi là nhất tâm bất loạn, chỉ nhất tâm mới được vào.

Cái gì là “nhất tâm”? Một tạp niệm cũng không có, vì một tạp niệm thì tâm không nhất. Sự việc này nói thì dễ nhưng làm không dễ. Theo kinh nghiệm tu học, chúng ta hiểu rõ nhất tâm khoảng thời gian ngắn thì được nhưng thời gian dài thì không được, do xen tạp vọng tưởng. Đại đức xưa đúc rút ra sự thật: “Đọc kinh không bằng đọc chú, đọc chú không bằng niệm Phật”. Tụng kinh quá dài nên khi tụng rất dễ khởi vọng tưởng. Chú ngắn hơn kinh thì cơ hội khởi vọng tưởng tương đối ít, nhưng vẫn dễ khởi vọng tưởng. Ví dụ Chú Đại Bi, mọi người đọc thuần thục hơn tám mươi câu nhưng từ đầu đến cuối có chắc bạn không một vọng niệm nào hay không? E rằng vẫn một hai vọng tưởng. Các vị phải biết, xen tạp một hai vọng niệm thì Chú Đại Bi sẽ không linh. Nên không thể nói Chú Đại Bi không linh, mà bởi vì bạn xen tạp vọng tưởng. Do đó đọc chú không bằng niệm Phật.




Nam Mô A Di Đà Phật!
Trích Đại Thừa Vô Lượng Thọ - phần 45
Chủ giảng: Pháp Sư Tịnh Không
Cẩn dịch: Ban biên tập Tịnh Không Pháp Ngữ