Pháp âm

[KHAI THỊ]: Pháp Thanh Tịnh Giải Thoát - Thiểu Dục Tri Túc.


Ham muốn ít và biết đủ. Trong đời sống sinh hoạt thường ngày Phật dạy chúng ta phải tri túc, tri túc thì thường lạc. Bỏ đi ý niệm ham muốn dục vọng này vì nó là căn bản của lục đạo luân hồi.

Nếu những ý niệm này không đoạn dứt mà còn tăng trưởng thì rất khó thoát ly sáu nẻo luân hồi. Nên thân chúng ta phải thanh tịnh, tâm phải thanh tịnh, hoàn cảnh xung quanh cũng phải thanh tịnh, đó mới là trợ duyên tốt.

Dùng phương Pháp gì để đoạn dứt vọng tưởng ?

Ðiều này rất quan trọng, vọng tưởng là gốc rễ của lục đạo luân hồi, là gốc rễ của ba đường ác. Tịnh Tông dạy cho chúng ta phương Pháp niệm Phật. Chúng ta không có biện Pháp không suy nghĩ, tự nhiên đầu óc phải suy nghĩ, muốn không suy nghĩ cũng không được.

Phật biết được đây là tập khí thói quen từ vô lượng kiếp đến nay, nếu vậy thì nên nghĩ những gì ?

Nên nghĩ về Phật và nghĩ đến Kinh. Ðọc Kinh thật thuộc, thường nên suy nghĩ về những đạo lý trong Kinh, phải suy nghĩ những thứ này mới tốt. Hoặc là suy nghĩ về y báo và chánh báo trang nghiêm của Tây Phương Cực Lạc Thế Giới miêu tả trong Kinh, nghĩ như vậy cũng tốt.

Kinh Điển Ðại thừa thường nói:
Tất cả Pháp từ tâm tưởng sanh ra.

Thường nghĩ về Tây phương Cực Lạc thế giới, cảnh giới này sẽ biến thành Tây Phương Cực Lạc Thế Giới. Thường nghĩ về A Di Ðà Phật, chánh báo thân hình sẽ biến thành A Di Ðà Phật, điều này rất hợp lý. Không nên nghĩ sai, nghĩ tưởng sai sẽ hỏng mất.

Thấy sai, nghĩ tưởng sai, quả báo sẽ không thể tưởng tượng được !

Nam Mô A Di Đà Phật!
H.T. TỊNH KHÔNG !
(Tịnh Tông Nhập Môn)