Pháp âm

[Khai Thị]: Ở Thế Gian Điều Gì An Vui Nhất!


  

Đọc sách an vui nhất, mở Kinh sách chia sẻ cùng mọi người là niềm vui hàng đầu, mỗi ngày vui vì điều này không hề thấy mệt mỏi.

Chúng tôi ở HongKong vì phòng ghi hình cách nơi ở quá xa, bây giờ tuổi tác đã lớn, buổi trưa nhất định phải nghỉ một tiếng đồng hồ, chiều mới có tinh thần giảng Kinh. Tôi rất muốn mỗi ngày giảng bốn tiếng, khi còn trẻ tôi giảng một ngày chín tiếng. Sáng ba tiếng, chiều ba tiếng, tối ba tiếng. Khi còn ở Mỹ, tôi giảng một ngày chín tiếng, người Mỹ rất đáng thương, họ rất nhiều công việc, không có thời gian. Một tuần chỉ nghỉ được hai ngày, thứ bảy và chủ nhật, cho nên họ hy sinh tất cả đến nghe Kinh. Một tuần có hai ngày, tôi giảng như thế nào? Giảng một ngày chín tiếng, dùng phương pháp này giúp mọi người. Đây là niềm vui, vui hơn bất kỳ điều gì.

“Mình và người đều lợi ích, trung chánh hoằng quảng, trì tục viễn văn”.

Thứ nhất là nói về pháp âm, thứ hai là nói về tiếng chuông, đây không phải hình dung từ, là chân tướng sự thật.

Chúng ta đọc Hoàn Nguyên Quán mới biết, chu biến pháp giới, ý niệm vừa khởi lên liền chu biến pháp giới. Ý niệm ta bất thiện sẽ đem đến khổ não, ý niệm ta thiện sẽ đem đến an vui. Một người đời này, đời sau, đời đời kiếp kiếp, lành dữ họa phước đều tự mình chiêu cảm nên, bây giờ chúng ta hoàn toàn hiểu rõ điều này. Có liên quan đến cảnh giới bên ngoài chăng? Hoàn toàn không có chút liên quan nào, bên ngoài không có gì cả. Cổ nhân gọi là tự làm tự chịu, câu này nói quá hay, hay vô cùng. Ta không oán trời trách đất, cảnh giới sẽ không ngừng nâng cao, càng đi lên cao, niềm vui ta đạt được càng thù thắng.

A DI ĐÀ PHẬT!
Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa
淨土大經解演義
Chủ giảng: Lão pháp sư Tịnh Không
Thời gian: Ngày 04 tháng 01 năm 2011
Địa điểm: Hiệp Hội Phật Đà Giáo Dục - Hồng Kông
Chuyển ngữ: Hạnh Chơn
Biên tập: Minh Tâm