Pháp âm

[KHAI THỊ]: Niệm Phật Để Tăng Trưởng Ngã Chấp - Không Một Chút Tin Tưởng, Không Có Tín Nguyện Chân Thật, Thì Không Thể Vãng Sanh!



Trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta phải nuôi dưỡng tập khí niệm Phật, khi lâm mạng chung mới dễ niệm ra danh hiệu Phật. Bình thường không niệm Phật, đến lúc lâm chung e không niệm được. Niệm Phật suốt một đời, mà đến cuối đời không niệm được thì thật đáng tiếc !

Khi tôi mới xuất gia, gặp được một vị cư sĩ, tôi không nhớ tên của vị này là gì ? Khoảng hơn 50 năm trước, tôi xuất gia ở chùa Lâm Tế. Chùa Lâm Tế có một hội niệm Phật, ông ta là phó hội trưởng. Một tuần lễ họ tổ chức niệm Phật ở chùa Lâm Tế một lần, ông ta làm duy na dẫn chúng rất tốt, rất kiền thành.

Nhưng khi lâm mạng chung tướng của ông ta rất khó coi, ông ta sợ chết. Lúc đó ông bảo người nhà không được niệm Phật A Di Đà, mà niệm Bồ Tát Quán Thế Âm, ông ta còn muốn được sống.

Cho nên người này không vãng sanh được, thật đáng tiếc !

Quý vị xem, phó hội trưởng của hội niệm Phật, đến lúc đó còn tham sống sợ chết. Mỗi tuần dẫn chúng niệm Phật, bản thân ông ta cũng niệm, vậy mà không thể nuôi dưỡng tập khí niệm Phật.

Vì thế khi lâm mạng chung không thể làm chủ, bao nhiêu người đều cảm thấy tiếc cho ông ta. Phải xem xét rõ ràng điều kiện của vãng sanh. Vì sao phải nói những lời khó nghe này với mọi người ?

Bởi vì gần đây có người khẩn trương rất trầm trọng nói với tôi, nói rằng người trưởng đoàn của một ban trợ niệm lớn ở Đài Loan khi lâm chung tình trạng rất không tốt, không được vãng sanh Tây Phương.

Ngoài ra, lại có người rất ủ rũ nói sư phụ nào đó lạy Phật hai trăm năm mươi vạn lạy, thế nhưng khi lâm chung cũng không tốt, có lẽ cũng không vãng sanh Tây Phương, làm người ta thối mất lòng tin vãng sanh.

Thật ra điểm này cũng không lạ lùng, bởi vì hoàn toàn không xem xét điều kiện vãng sanh cho rõ ràng.

Ví như một đời trong ban trợ niệm vì người ta trợ niệm, hoặc là lạy Phật rất nhiều, nhưng tâm không phải là "trông nhờ Phật lực, nương nhờ nguyện từ bi của Di Đà” để niệm Phật cầu sanh Tịnh độ; lại còn đem “tôi thường luôn vì người trợ niệm, tôi lạy Phật bao nhiêul ạy” mà làm cảm giác thành tựu của chính cái tôi, tăng trưởng ngã chấp và ngã mạn.

Cho rằng tôi trợ niệm rất hay, tôi rất hay về khai thị cho người mất, tôi rất hay về lạy Phật. Như vậy biểu hiện ngoài mặt là niệm Phật, trên thực tế là đang niệm tự ngã, niệm ngã mạn.

Lâu ngày tự mình tưởng rằng rất tài giỏi, tưởng rằng tự lực rất đáng tin cậy. Thật ra tôi nhỏ như một bọt nước nhỏ, có gì để tin cậy ?

Vô thường mà đến, một khi bệnh đến thì biết liền. Phật dạy chúng ta là phải bỏ đi ngã chấp, mà sở dĩ đem niệm Phật để tăng trưởng ngã mạn, cũng tức là đối với Phật thật sự không một chút tin tưởng, đối với sự dạy dỗ của Phật không còn để tâm đến.

Có thể niệm tự ngã và niệm ngã mạn như thế đó, đối với Phật hoàn toàn không có thật sự nương tựa, cũng không có nguyện lực vãng sanh, không có tín nguyện chân thật là không thể được vãng sanh.

Không có tín nguyện, không vãng sanh được là chuyện đương nhiên rồi, cùng những trình độ kinh nghiệm đó hoàn toàn không có quan hệ.

Xin chú ý A Di Đà Phật hoàn toàn không có nói rằng hình thức trợ niệm bao nhiêu lần, hoặc là trên hình thức những gì làm trong đoàn thể Phật giáo, lạy bao nhiêu lạy thì có thể vãng sanh.

Mọi người đừng có tự mình phát minh nhé ! Nếu lúc lâm chung bạn bất tỉnh nhân sự, mê man ngớ ngẩn, dù cao tăng đại đức đến hộ niệm thì bạn cũng chẳng thể vãng sanh.


Nam Mô A Di Đà Phật!
Lão Hòa Thường Tịnh Không.
Báo Cáo Tâm Đắc và Những Lời Vàng Ngọc của Hòa Thượng Tịnh Không