Pháp âm

[Khai Thị]: Người Niệm Phật Phát Nguyện Vãng Sanh Phải Sống Như Thế Nào Khi Ở Thế Gian?


 

- PHẢI HẰNG THUẬN CHÚNG SANH: "KHÔNG TRANH VỚI NGƯỜI, KHÔNG CẦU NƠI ĐỜI". Thế nào cũng được, tôi muốn tới thế giới Cực Lạc, thế giới này chẳng ăn nhằm gì đến tôi, có gì là không chịu được? Còn có gì để ham hố, tranh giành? Thật sự làm được “không tranh với người, không cầu nơi đời”.

Nhất là hiện thời địa cầu lắm tai nạn ngần ấy, chỗ nào an toàn? Chẳng có chỗ nào! Nếu tâm đã định, chỗ nào cũng an toàn. Nếu tâm chẳng định, nơi đâu cũng chẳng an toàn. Tâm định bèn ở trong thế giới Cực Lạc, mỗi ngày niệm tại đâu, nghĩ tại đó, chẳng có tai nạn, tốt lắm; có tai nạn cũng tốt lắm, có tai nạn sẽ sớm ra đi.

Bất luận thuận cảnh hay nghịch cảnh, chẳng hoan hỷ mà cũng chẳng bi ai, đối đãi [mọi vật] bằng cái tâm bình thường, kết thiện duyên với hết thảy chúng sanh. Chúng sanh làm chuyện sai quấy, quý vị trông thấy, kẻ ấy có tập khí ngạo mạn, ganh ghét, chẳng khuyên hắn, chẳng phê bình, cũng chẳng ghim chuyện đó trong lòng, trong tâm chỉ có A Di Đà Phật. Đối với người có thiện căn bèn khuyên kẻ ấy niệm Phật. Đối với kẻ chẳng có thiện căn, hãy để mặc kẻ ấy."


Nam Mô A Di Đà Phật!
Trích từ bài giảng Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa tập 98
Chủ giảng: Hoà Thượng Tịnh Không.