Pháp âm

[KHAI THỊ]: Nghe Kinh Chính Là Niệm Phật, Nghe Kinh Chính Là Tu Hành.


Bồ Tát Đại Thế Chí dạy rằng:
“Nhớ Phật niệm Phật, hiện tại tương lai nhất định thấy Phật”.

Nhớ Phật niệm Phật là nhân, nhất định thấy Phật là quả.
Nhớ Phật, đọc kinh là nhớ Phật, chúng ta thường nghĩ đến sự trang nghiêm của thế giới Cực Lạc, thường nghĩ đến ân đức của Phật A Di Đà, đây là nhớ Phật.

Niệm Phật chính là xưng câu Phật hiệu này: ''A Di Đà Phật'', ''A Di Đà Phật'', cứ niệm như vậy đừng để gián đoạn, vì sao ?

Gián đoạn tạp niệm sẽ khởi lên. Dùng phương pháp này để buông xả tạp niệm, vì tạp niệm quá thuần thục, không niệm Phật nó sẽ lập tức khởi lên.

Nên dùng phương pháp niệm Phật niệm sạch tạp niệm. Không niệm nó lại đến, như vậy cần phải niệm thường xuyên, niệm đến thuần thục, thuần thục là sao ?

Không có tạp niệm gọi là thuần thục, không có tạp niệm chỉ có niệm Phật.

Nam Mô A Di Đà Phật!
Lão Hòa Thượng Tịnh Không.
Báo Cáo Tâm Đắc và Những Lời Vàng Ngọc của Hòa Thượng Tịnh Không