Pháp âm

[Khai Thị]: Mức Độ Niềm Vui Của Cuộc Đời.


 

Con người bạt mạng tìm kiếm niềm vui, thiên thần đến nhân gian nghĩ suy.

 Nhìn đứa trẻ thơ năm tuổi, thiên thần hỏi: Nhỏ à, con vui không?
Đứa trẻ vui vẻ đáp: Con rất vui ạ.
Cha mẹ đứa trẻ cầu nguyện: Nguyện cho con của con ngày ngày vui vẻ, mãi mãi vui vẻ.
Thiên thần rất vừa lòng, thưởng cho đứa trẻ cái kẹo.

 Trải qua mười năm, đứa trẻ thành thiếu niên.
Thiên thần lại đến hỏi: Cậu thiếu niên à, cậu vui không?
Thiếu niên chau mày nói: Tôi có áp lực lên lớp, tôi không vui.

 Lại trải qua mười năm, thiếu niên thành cậu thanh niên.
Thiên thần lại đến hỏi: Thanh niên à, cậu vui không?
Thanh niên lo lắng buồn rầu nói: Tôi có nghề nghiệp, áp lực lập gia đình, tôi không vui.

 Lại trải qua mười năm, cậu thanh niên đã chín chắn, bước vào tuổi tráng niên, có gia đình, con cái.
Thiên thần lại đến hỏi: Cậu tráng niên à, cậu vui không?
Cậu tráng niên buồn rười rượi nói: Tôi có áp lực gia đình, tôi không vui.

 Lại trải qua mười năm, cậu tráng niên có thành tựu nhất định, bước vào tuổi trung niên.
Thiên thần lại đến hỏi: Cậu trung niên à, cậu có vui không?
Cậu trung niên sắc mặt u ám nói: Trăng đến giữa trời lại lặn, người đến trung niên mọi việc ngưng. Tôi không vui.

 Lại trải qua mười năm, người trung niên càng thêm vững chãi, bước vào tuổi mộ niên (tuổi 55).
Thiên thần lại đến hỏi: Người mộ niên à, bạn vui không?
Người mộ niên đành nói: Lúc mà ý nguyện tôi chưa thực hiện được, năng lực mạnh nhất, kinh nghiệm phong phú nhất mà phải về hưu. Tôi không vui.

 Lại trải qua mười năm, người mộ niên đã bước vào tuổi hoa giáp (tuổi 60).
Thiên thần lại đến hỏi: Người hoa giáp à, bạn vui không?
Người hoa giáp thở dài nói: Ai dà! Tóc bạc nhuộm đầu, trăm bệnh xâm lấn, có gì vui chứ?

 Lại trải qua mười năm nữa, người hoa giáp trở nên già lụm khụm.
Thiên thần lại đến hỏi: Ông cụ à, ông vui không?
Ông cụ lẩn thẩn thất thần nói: Tôi sắp vào quan tài đưa vào lòng đất lạnh, hỏi đùa như vậy quả là tàn khốc lắm.

Thiên thần tự lẩm bẩm: Người đủ thông minh tài trí thì thế nào? Tại sao bạt mạng tìm kiếm niềm vui, kết quả lại càng thêm khổ đau? Có lẽ chỉ người đó mới như vậy thôi. Ta hãy đi hỏi nhiều người khác thử xem sao.

Thiên thần lại đi hỏi đứa trẻ năm tuổi, thiếu niên mười lăm tuổi, thanh niên hai mươi tuổi, tráng niên ba mươi tuổi, mộ niên năm mươi lăm tuổi, hoa giáp sáu mươi tuổi, cụ già bảy mươi lăm tuổi, đều có câu trả lời hoàn toàn giống nhau.

 Vì lẽ đó, thiên thần đưa ra kết luận:
"Mức độ niềm vui cuộc đời, trái ngược với tuổi tác người đó".

Nam Mô A Di Đà phật!
Pháp sư Tịnh Tông