Pháp âm

[Khai Thị]: Lúc Sống Thấy Người Niệm Phật Thì Mình Phỉ Báng, Nói Rằng Họ Mê Tín, Cười Cho Là Họ Ngu Si, Bây Giờ Hối Hận Thì Đã Muộn Rồi.


   

  Khi chưa bịnh thì thế gian nầy thật hết sức sung sướng và đầy đủ. Ðến khi bịnh, không động đậy được, không ăn uống được, mất hết tự do, chịu đủ thứ thống khổ khó nhẫn, lúc đó mới biết rằng nguyên nhân cái khổ là do thân nầy mà ra. Nhưng lúc biết vậy thì đã quá trễ.

Bình thường mình không chịu kiểm điểm, đến khi xuống tới Diêm-vương mới biết rằng: lúc sinh tiền mình làm những chuyện không chính đáng, những chuyện sai lầm. Lúc sống thấy người niệm Phật, thì mình phỉ báng, nói rằng họ mê tín; cười cho là họ ngu si. Bây giờ có hối hận thì đã muộn rồi!

Không phải chờ đến lúc khát rồi mới đi đào giếng; như vậy thì quá trể. Mình học Phật cũng vậy, phải hiểu rằng mọi sự vô thường, không ai thoát được cái chết. Tại sao mình không lo chuyện hạ thủ công phu để giải quyết cái chết?

Mình cần phải niệm Ðức A Di Ðà Phật tới độ là coi Ngài như sư phụ của mình, xem Ngài Quán Thế Âm Bồ-tát như là người bạn của mình. Nếu như được làm đệ tử của Phật, làm bạn của Bồ-tát, trải qua nhiều năm tháng, tự nhiên mình cũng sẽ trở thành bạn thân của các vị đó. Như vậy thì chư Phật Bồ-tát sẽ tiếp dẫn mình về thế giới Cực-lạc vào phút cuối cùng.

Nam Mô A Di Đà Phật!
QUÝ VỊ ĐỪNG NÊN HỒ NGHI.
HOÀ THƯỢNG TUYÊN HOÁ