Pháp âm

[Khai Thị]: Lấy Giới Làm Thầy - Lấy Khổ Làm Thầy.


 


Trên kinh Lăng Nghiêm, Phật thường nói:
“Thời kỳ Mạt Pháp tà sư nói pháp nhiều như cát sông Hằng”.

Tà sư nói pháp, tại vì sao có nhiều người tin đến như vậy ?

Tà sư nói ra là lợi ích hiện tiền, hiện tại bạn có thể lợi ích, còn đời sau thì họ không quan tâm, đời sau vẫn để cho bạn luân hồi, vẫn để bạn đọa ba đường, vậy thì đặc biệt sai lầm, đó là tà sư !

Cho nên, Phật pháp là đặc biệt xem trọng lợi ích của đời sau, hiện tiền không có được lợi ích, mà đời sau được lợi ích, đó là chính xác.

Hiện tiền được lợi ích, mà đời sau không được lợi ích là chắc chắn sai lầm. Phải quấy, thiện ác, chân vọng chúng ta phải có năng lực phân biệt. Chúng ta phải ghi nhớ, tất cả tạo tác của chúng ta chắc chắn là lợi ích đại chúng, lợi ích chúng sanh, thì đây mới gọi là chánh nghiệp.

Lợi ích đại chúng mà có thể không chấp tướng, trên kinh Bát Nhã nói: “Tam luân thể không”, loại tạo tác này lại nâng lên một cấp gọi là “Tịnh nghiệp”, cao hơn một cấp so với “Chánh nghiệp”.

Chấp tướng là “Chánh nghiệp”, lìa tướng là “Tịnh nghiệp”, chúng ta phải ở ngay chỗ này mà học tập. Vì thế trước khi Đức Phật diệt độ, dạy chúng ta hai vấn đề vô cùng quan trọng, do tôn giả A Nan hỏi, thật ra là hỏi thay chúng ta:

“Đức Phật tại thế chúng con nương Phật làm thầy, học tập theo ngài, khi Phật diệt độchúng con nương ai để làm thầy ?”

Đức Phật đã nói hai câu: “Lấy giới làm thầy, lấy khổ làm thầy”.

Điều này đã nói rất rõ, nhất định phải trì giới, nhất định phải biết kham nhẫn, không sợ khổ, vì sao vậy ?

Vì trì giới nghĩa là không khác gì khi Phật còn tại thế. Chịu đựng được cái khổ đạo tâm mới tăng trưởng, không bị mê luyến thế tục, không bị đọa lạc.

Nam Mô A Di Đà Phật!
Lão Pháp Sư Tịnh Không
Báo Cáo Tâm Đắc và Những Lời Vàng Ngọc của Hòa Thượng Tịnh Không