Pháp âm

[KHAI THỊ]: Kinh Phật, Lời Tổ Dạy Về Nổi Khổ Sanh Tử.


Từ vô thỉ kiếp đến nay, chúng ta ở trong sanh tử luân hồi chịu khổ vô lượng.

Nếu suy nghĩ theo nội dung của Kinh Trừ Ưu, có thể làm cho tâm mình vô cùng chán ghét luân hồi sanh tử, đó là những nỗi khổ mỗi người chúng ta đã từng hứng chịu trong luân hồi:

Số lượng nước đồng nung chảy mà chúng sanh trong địa ngục đã uống, tuy lượng nước trong biển cả cũng chẳng sánh bằng. Khi sanh làm loài chó, heo, những thứ bất tịnh mà chúng ăn còn nhiều hơn Tu Di Sơn Vương.

Số giọt nước mắt khóc khi thân bằng quyến thuộc xa lìa, chỉ có biển cả mới chứa hết. Số đầu người bị chém trong những lúc đấu tranh, nếu xếp lại, sẽ cao hơn tầng trời Phạm Thiên. Số đất phân mà những côn trùng đói ăn chất lại nhiều như biển, cao như núi.

Chớ hẹn đến già rồi niệm Phật,
Đồng hoang mồ trẻ thấy đông người !

Đây là những điều xác thật ! Cho nên muốn phòng ngừa cơn vô thường chợt đến, mỗi thời khắc chúng ta phải gắng chăm niệm Phật. Như thế, gặp giây phút cuối cùng mới không bị bối rối tay chân.

Trên đường tu, để ngăn trách về sự giải đãi, Đức Phật đã răn dạy:

Thầy Tỳ Kheo thường hay có tám cách biếng trễ.
Chẳng hạn, bữa nào đi khất thực đói, liền nghĩ rằng:

Hôm nay, khất thực đói, trong người tất thiếu sức khỏe, để hõan tu một đêm.

Bữa nào khất thực no, liền nghĩ:

Hôm nay ăn no, trong người nặng nề mệt nhọc, thôi tạm xả tu, mai sẽ tiếp tục.

Như thế cho đến những khi:

Sắp làm việc nhiều lúc làm việc nặng vừa xong, sắp muốn đau, khi đau bệnh vừa mạnh, sắp đi xa, lúc đi xa mới về. Trong các trường hợp ấy, lúc nào cũng nại cớ này, cớ khác, rồi bỏ tu để ngủ nghỉ.

Trái lại, những vị Tỳ Kheo tinh tấn, trong tám trường hợp đó, luôn luôn nghĩ đến sự vô thường, hằng siêng năng tu tập.

Tâm niệm giải đãi của người Xuất Gia đã như thế, tất tâm lý biếng trễ của hàng tại gia chắc có lẽ nhiều hơn. Hoằng Nhất Đại Sư từng khuyên một người thân hữu niệm Phật. Ông này viết thư gởi đến, than mình mắc bận nhiều công việc, xin để tạm xếp đặt cho ổn thỏa rồi sẽ hay. Đại Sư liền biên vào bức thư đó hai câu thi, rồi gởi trả nguyên lại.

Hai câu ấy như sau:

Ngay giờ quyết dứt, liền thôi dứt.
Chờ hẹn cho xong, chẳng lúc xong.

Thật thế, chuyện đời đến khi nhắm mắt cũng không rời công việc.

Khi xưa, có Vị Tăng khuyên người bạn là Trương Tổ Lưu niệm Phật.

Ông bạn bảo:
Tôi có ba việc làm chưa xong:

Một là quan tài ông thân còn để ở nhà mồ chưa chôn, hai là đứa con trai chưa cưới vợ, ba là đứa con gái chưa gả chồng. Chờ ba việc đã xong, tôi sẽ vâng lời.

Mấy tháng sau, ông bạn bị bạo bệnh chết. Vị Tăng đến tụng Kinh cầu siêu, và điếu một bài thi rằng:

Bạn tôi tên là Trương Tổ Lưu
Khuyên ông niệm Phật, hẹn ba điều.
Ba điều chưa vẹn, vô thường bắt
Đáng trách Diêm Vương chẳng nể nhau.

Trong bài thi, ý vị Tăng nói:

Ông hẹn khi xong ba việc sẽ niệm Phật, nhưng ngặt nỗi vô thường bất ngờ đến, nó có chờ hẹn ông đâu ?

Xem đấy chúng ta ai dám bảo đảm rằng mình chẳng là ông Trương Tổ Lưu thứ hai ?

Cho nên người quyết chí tu hành, được hở giây phút nào liền niệm Phật ngay lúc ấy.

Những bài thơ của các vị Tổ Sư, Đại Đức đời xưa cũng có thể giúp chúng ta khởi lên tâm sanh tử tha thiết.

Ưu Đàm Đại Sư đời Nguyên có bài thơ như sau:

Ủy hài hội thị tích như sơn
Biệt lệ phiên thành tứ hải lan
Thế Giới đáo đầu chung hữu hoại
Nhân sanh đạn chỉ hữu hà hoan

Thành nam tác nữ Kinh thiên biến
Đái giác phi mao lịch vạn đoan
Bất hướng thử sanh sanh Tịnh Độ
Đầu thai nhất thác hối thời nan.

Tạm dịch:

Nhìn lại núi thây cao chót vót,
Bốn biển đong đầy lệ biệt ly,
Thế Giới mai sau hư hoại hết,
Đời người thoáng chốc có vui gì ?

Làm thân nam nữ hơn ngàn lượt,
Mang đội sừng lông đã vạn kỳ,
Đời này chẳng quyết sanh Tịnh Độ,
Lầm lạc đầu thai hối kịp chi.

Tỉnh Am Đại Sư có bài thơ như sau:

Nhất tự Ta Bà hệ nghiệp nhân
Đa sanh lưu chuyển thật toan tân
Tu du xuất ốc hựu đầu ốc
Tấn tốc xả thân hoàn thọ thân

Tằng tác vương hầu tranh quốc ấp
Kỷ vi lâu nghĩ táng ai trần
Giá hồi nhược bất tư quy khứ
Y cựu tùng tiền thọ khổ luân.

Tạm dịch:

Nghiệp nhân trói buộc cõi Ta Bà,
Lưu chuyển nhiều đời quá xót xa,
Khoảnh khắc thoát ra, liền trở lại,
Xả thân thoáng chốc lại đầu thai.

Từng làm Vua chúa giành non nước,
Mấy lượt cát lầm phận kiến hôi.
Lần này chẳng tưởng về An Dưỡng,
Như cũ vùi đầu khổ mãi thôi.

Trên đây là lời khai thị của Tổ Sư Đại Đức, vun bồi tâm sanh tử khẩn thiết cho chúng ta. Kế tiếp là một thí dụ và câu chuyện giúp chúng ta hiểu rõ hơn về tâm sanh tử.


Nam Mô A Di Đà Phật!
Lão Pháp Sư Tịnh Không.