Pháp âm

[Khai Thị]: Không Ra Khỏi Lục Đạo Luân Hồi, Quí Vị Sẽ Rất Phiền Phức.


 

Quý vị thử nghĩ xem, một ngày chúng ta niệm Phật hiệu bao nhiêu thời gian ? Không tính số lượng, một ngày chúng ta niệm danh hiệu Phật mấy tiếng ? Còn mấy tiếng suy nghĩ lung tung ?

Quý vị thử tính kỹ điều này. Nếu một ngày thật sự có thể niệm được bốn tiếng danh hiệu Phật, còn 20 tiếng nghĩ đông nghĩ tây. Coi như mỗi ngày chúng ta niệm bốn tiếng Phật hiệu, công phu rất đắc lực. Quả báo này là lên cõi trời, đến đó hưởng phước trời.

Con người khi hưởng phước liền hồ đồ, quên mất Phật hiệu. Khi phước hưởng hết, tội báo trong 20 tiếng suy nghĩ lung tung đó liền hiện tiền, khiến chúng ta đi vào trong ba đường ác.

Chúng ta nghĩ đến chân tướng sự thật này, không ai không kinh hoàng, không ai không sợ hãi. Phải làm sao ?

Tôi đem nó điều chỉnh lại. Mỗi ngày tôi niệm Phật 20 tiếng, vọng tưởng 4 tiếng, nhất định được đến thế giới Cực Lạc. Bốn tiếng đó là gì ? Bốn tiếng để ngủ.

Niệm Phật 20 tiếng, bốn tiếng nghỉ ngơi, đây là gì ? Đây là Đức Thế Tôn đặt ra. Không nghĩ sẽ không biết, cứ hồ đồ suốt cả đời, nghĩ lại mới thật đáng sợ !

Ngày nào cũng nghe kinh, ngày ngày niệm, ngày ngày đang giảng dạy học tập, nhưng khi đặt kinh xuống thì lập tức mê hoặc, vẫn bị tình chấp làm chủ mà tự cho mình đúng, vấn đề này rất nghiêm trọng. Nếu không bình tĩnh tư duy tường tận, thì tự mình không thể phát hiện ra, còn cho rằng mình tu không tệ, tu rất tốt.

Đến cuối cùng không thể vãng sanh, vẫn trôi lăn trong luân hồi lục đạo. Lúc này oán trách Phật Bồ Tát không linh, Phật Bồ Tát gạt tôi. Như vậy thì tội càng thêm nặng. Ý niệm này vừa khởi, lập tức vào địa ngục, vì saovậy ?

Vì báng Phật, báng pháp, báng tăng. Không biết chính mình sai còn đi trách người khác. Chân Tín Nguyện Hạnh niệm Phật sửa đổi tập khí, tức là đang làm Phật sự (công việc làm để có thể thành Phật), cũng là thật sự tán thán Phật, cúng Phật.

Tâm không tập khí (tâm không trụ tướng) thì mới thấy được thật tướng, tự giác giác tha, tức là tâm Bồ đề. Thời gian không có phân biệt tốt xấu, nếu dùng thời gian để oán hận người khác, nói thị phi, đam mê xem truyền hình hoặc máy điện toán, so đo, không cam chịu, ganh tỵ, lo lắng, tạp niệm v.v... làm những việc phiền não vô ích, đó là đầu tư vào những việc vô giá trị và lãng phí nhất.

Nam Mô A Di Đà Phật!
Hòa Thượng Tịnh Không.
Những Lời Khai Thị Của Hòa Thượng Tịnh Không