Pháp âm

[Khai Thị]: Khẩu Nghiệp Rất Dễ Dàng Phạm - Nên Người Niệm Phật, Mặc Dù Công Đức Từ Miệng Xuất Ra - Nếu Ưa Thích Nói Xấu, Phê Bình Người. Thì Cả Đời Niệm Phật Cũng Không Vãng Sanh.


 

“Kinh Vô Lượng Thọ” giảng rất rõ ràng: "khéo giữ ba nghiệp”.

Chúng ta xem thấy thí dụ này không giống với Kinh Đại thừa thông thường. Trong kinh giáo đại thừa, Phật nói ba nghiệp đều là nói thân, khẩu, ý, nhưng ở bổn kinh này Phật lại nói là khẩu, thân, ý.

Đem KHẨU nghiệp để thứ nhất, đây là có ý nghĩa đặc biệt. Vì sao ? Vì khẩu nghiệp rất dễ dàng phạm.

Cho nên khẩu nghiệp có tới bốn điều, còn thân nghiệp chỉ có ba điều, ý nghiệp cũng là ba điều.

Chính vì khẩu nghiệp rất dễ dàng phạm nên người học Phật, người niệm Phật, công đức đã niệm đều từ trong miệng lưu xuất ra, nhưng nếu vẫn không thể bao dung, không thể dung nhẫn, ưa thích phê bình, thì niệm Phật cả đời vẫn không thể vãng sanh.

Chúng ta là một mặt niệm Phật, nhưng một mặt lại tiêu mất, vì tạo khẩu nghiệp. Cho nên Phật đem khẩu nghiệp xếp hàng thứ nhất, để đặc biệt răn dạy người niệm Phật, bởi vì đây là thông đạo mau chóng đặc biệt, thông đạo mau chóng thành Phật.

Trong mười nghiệp thiện, thứ này quan trọng hơn bất cứ thứ gì “Khéo giữ khẩu nghiệp, không nói lỗi người”, cũng chính là không vọng ngữ, không nói hai chiều, không nói thêu dệt, không nói ác khẩu, phải giữ lấy. Tại sao có thể tạo nghiệp ?

Đương nhiên ý nghiệp là chủ, bạn khởi tâm động niệm bất thiện, ý nghiệp là tham-sân-si, tự tư, tự lợi. Tham-sân-si-mạn-nghi năm độc đầy đủ, khởi tâm động niệm rất dễ dàng, rất tự nhiên đều là nghĩ đến tổn người lợi mình, vậy thì hỏng rồi, vậy thì tạo nghiệp ba đường ác.

Chính mình không hề biết, nên hữu ý hay vô ý ngày ngày đang tạo, không tích lũy được công đức, thời gian niệm Phật ít, thời gian tạo nghiệp dài, sức niệm Phật mỏng yếu, sức mạnh tạo ác hùng hậu, vậy thử hỏi bạn làm sao có thể rời khỏi ba đường ác ? Nói ra lời nói hơi khó nghe, bạn làm sao có thể rời khỏi địa ngục ? Toàn là tạo nghiệp địa ngục.

Nam Mô A Di Đà Phật!
Hòa Thượng Tịnh Không
Báo Cáo Tâm Đắc và Những Lời Vàng Ngọc của Hòa Thượng Tịnh Không