Pháp âm

[KHAI THỊ]: Đối Với "ÁI" Chúng Ta Vướng Mắc Trong Lòng, Đối Với " HẬN" Chúng Ta Nắm Chặt - Vậy Làm Sao Vãng Sanh Cho Được?


Chư vị Tổ Sư đều bảo:

Pháp Môn Niệm Phật là vạn người tu, vạn người Vãng Sanh, nhưng hiện thời, vạn người tu, chỉ có hai, ba người Vãng Sanh.

Vấn đề ở đâu ?
Tổ Ấn Quang đã chỉ thẳng bằng một lời:

Ngài Vĩnh Minh nói Vạn người tu, vạn người Vãng Sanh là nói tới hững kẻ có đầy đủ tín nguyện. Có lòng tin chân thật, nguyện thiết tha, thì vạn người tu, vạn người Vãng Sanh. Lòng tin chẳng chân thật, nguyện chẳng thiết tha, thì vạn người tu, chỉ có hai, ba người Vãng Sanh mà thôi.

Vấn đề chung của chúng ta là Tín, Nguyện, Hạnh chẳng đủ. Không thể nói là không tin, nhưng nửa tin nửa ngờ. Không phải là không có Nguyện, có nguyện nhưng còn do dự. Chẳng phải là không có Hạnh, nhưng Ba ngày đánh cá, hai ngày phơi lưới.

Thí dụ nói Vãng Sanh cần có một trăm phần trăm Tín Nguyện. Còn chúng ta chỉ có mười phần trăm Tín và mười phần trăm Nguyện, nên chẳng đủ để Vãng Sanh. Vì sao Tín, Nguyện, Hạnh chẳng đủ ?

Nguyên nhân căn bản là chẳng có tâm muốn thoát ly. Tâm muốn thoát ly là tâm Chán ghét Ta Bà, vui cầu Cực Lạc. Người xưa nói:

Nguyện thoát ly Ta Bà như tù nhân trông mong có ngày thoát ngục. Nguyện sanh Cực Lạc như kẻ nghèo hèn mong về cố hương.

Chúng ta dù chỉ một tí ti nào cũng chẳng giống.

Tâm muốn thoát ly là nội hàm của Tín Nguyện.

Hám Sơn Đại Sư khuyên chúng ta buông xuống, ngôn từ, lời lẽ thống thiết, chẳng có gì không mong khích lệ, cảm động chúng ta. Vì chúng ta bị chai đá đã lâu, cho nên chẳng thiết tha chuyện thoát ly sanh tử.

Ai nấy đều nói:

Ôi chao !
Buông xuống sao mà khó quá !
Buông không nổi, buông không nổi.
Thật ra, đâu phải là buông không nổi.
Mà là chúng ta chẳng nỡ buông, chẳng đành lòng buông xuống.

Hãy nghĩ xem có đúng không nhé ?

Chẳng nỡ buông xuống con cái, vẫn chẳng nỡ buông xuống cháu chắt, chuyện gì cũng muốn quan tâm.

Chẳng nỡ xa lìa số tiền mình gởi trong ngân hàng. Chẳng nỡ xa lìa những căn nhà mang tên mình. Chẳng nỡ buông xuống những lời cung kính tán thán của người khác đối với mình... Những thứ ấy đều là các sợi dây xích, trói chặt chúng ta trong lục đạo luân hồi. Do chẳng nỡ buông xuống, cho nên cội rễ sanh tử sẽ tăng trưởng theo.

Vô lượng kiếp rồi lại vô lượng kiếp đã qua, chẳng biết tới lúc nào mới có thể thoát lìa.

Đối với Ái, chúng ta vướng mắc trong lòng. Đối với Hận chúng ta cũng nắm chặt trong lòng, vậy thì làm sao Vãng Sanh cho được ?

Nam Mô A Di Đà Phật!
Hòa Thượng. TỊNH KHÔNG !
(Báo Cáo Tâm Đắc và Những Lời Vàng Ngọc của Hòa Thượng Tịnh Không)