Pháp âm

[KHAI THỊ]: Đọc Kinh To Rõ Để Chúng Sanh Vô Hình Nghe Được.


 Sau khi thọ trì thì đọc tụng. Vừa rồi tôi mới nói bạn đọc tụng một biến chính là nhận được chư Phật Như Lai quán đảnh một lần, đó là tự lợi. Đọc tụng tốt nhất phải ra tiếng.

Công đức đọc ra tiếng lớn hơn nhiều so với đọc không ra tiếng, vì đọc để người khác nghe, nhất là người chưa tiếp xúc Phật pháp. Đọc kinh phải đọc từng chữ rõ ràng, cường điệu âm thanh vui tai, phải làm cho người nghe sanh tâm hoan hỉ, nghe rõ ràng tường tận, thông suốt thấu đáo. Sau khi nghe họ sẽ giác ngộ.

Có một số đồng tu tâm tính nóng vội, đọc kinh rất nhanh, chỉ cần nửa giờ có thể đọc xong một bộ kinh Vô Lượng Thọ. Khi tỉ mỉ lắng nghe, chỉ thấy loắng nhoắng, một chữ cũng không thể nghe được. Đọc kinh từ đầu đến cuối hết nửa giờ đồng hồ, một chữ không nghe được rõ ràng, thì loại đọc tụng này chỉ là tự lợi, không thể lợi tha. Nên biết đọc kinh là lợi tha, còn tự lợi là nhắc nhở chính mình không quên giáo huấn của Phật, phải y giáo phụng hành. Đọc rõ ràng tường tận để người khác nghe.

Nếu bạn nói “chung quanh tôi không có người nào nên không cần đọc to”, tuy không có người nhưng có quỷ thần, có chúng sanh mà mắt thịt chúng ta không thể nhìn thấy, ngày nay chúng ta gọi là chúng sanh vô hình, đông hơn rất nhiều lần so với chúng sanh mà mắt thường chúng ta nhìn thấy. Bạn đọc kinh, họ nghe xong có được thọ dụng. Quỷ thần học Phật, quỷ thần hộ pháp, thiên hạ liền thái bình. Động loạn xã hội chúng ta xảy ra cũng sau khi quỷ thần loạn trước. Khi quỷ thần loạn rồi, chúng ta muốn xã hội an định cũng là việc vô cùng khó. Nếu muốn xã hội an định, trước tiên phải làm cho quỷ thần an định. Muốn quỷ thần an định thì phương pháp tốt nhất chính là đọc kinh.

Cho nên trong đọc tụng, ý nghĩa quan trọng là phải độ những chúng sanh vô hình này, làm tăng thượng duyên nghe pháp cho họ. “Vì người diễn nói”, đối tượng này đã rõ ràng, đây là đối với người, những chúng sanh hữu tình. Còn đọc tụng là đối với chúng sanh vô tình.


Nam Mô A Di Đà Phật!
(Trích KINH ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG THỌ TRANG NGHIÊM THANH TỊNH BÌNH ĐẲNG GIÁC - Phần 34)