Pháp âm

[Khai Thị]: Con Muốn Giống Như Đức Phật A Di Đà.


 

Tôi có một chị bạn, con chị mới đi vườn trẻ. Đứa bé rất dễ thương, tính tình rất nhân từ. Em xem các loài vật nhỏ trong nhà như bạn tốt của em. Em thường xin ông, bà đừng giẫm chết những con gián yêu quí.

Một hôm, ông em không để ý đến lời yêu cầu của em, đã đạp chết mấy con gián ở trong phòng tắm, không ngờ bé gái này khóc rống lên: “Con gián chỉ ra tản bộ, vì sao ông đạp nó chết? Cha mẹ nó, ông bà gián của nhà nó đều sẽ đau lòng mà chết!”. Nói xong, bé gái lại khóc mãi giống như mất đi người bạn thân thiết.

Ông bà em không biết phải làm sao, chỉ còn cách an ủi em: “Ối chà! Đừng la khóc nữa! Đừng la khóc nữa!”
Em nghe liền nghiêm nghị nói: “Chẳng lẽ cháu chết đi, ông bà lại không đau lòng sao?”
Mọi người nghe xong liền ngẩn ngơ không đáp được.

Thật vậy! Họ nghĩ: “Đúng thế, nếu một hôm nào cháu bé dễ thương của chúng ta đang đi trên đường bị một người tài xế cố ý lái xe cán chết nó, cán giẹp nó, chẳng lẽ chúng ta không đau lòng sao?”.

Mẹ nó rất lấy làm lạ mà kể chuyện lại với tôi, đứa bé này sao lại có thể nói ra những lời như thế? Ngay cả chính chị ấy cũng không ngờ tới, còn tôi thì nghe xong cũng cảm thấy không thể nghĩ bàn được. Phật pháp cũng dạy, cái tinh thần “đồng thể đại bi”, phát xuất từ một đứa bé gái nhỏ tuổi, quả thật khiến cho người ta phải khâm phục.

Em bé có thể hiểu được nỗi đau đớn của một con vật nhỏ, giống như tự thân em chịu đau đớn, quả không phải là đơn giản vậy!
Em bé này nghe được danh hiệu của Đức Phật A Di Đà liền rất mừng rỡ, nhảy nhót! Và rất kỳ diệu là em sùng bái Đức Phật A Di Đà, tâm tâm niệm niệm, trong lòng liền nghĩ tới học tập đức Phật A Di Đà.

Mẹ em mới học Phật không lâu, thấy con mình như vậy thì tự than mình không bằng con.
Ví như khi em ăn cơm, thấy đĩa đồ ăn nào cũng hỏi; thấy cá em liền hỏi: “Đức Phật A Di Đà có ăn cá không?”
Mẹ em bảo: “Không!”
Em bèn nói: “Đức Phật A Di Đà không ăn, thì con cũng không ăn”.

Bà nghe thấy thế liền trố mắt nhìn em, em cười rất dễ thương mà nói: “Cháu muốn như Đức Phật A Di Đà. Đức Phật A Di Đà ăn, cháu mới ăn”.

Rất nhiều người lớn không biết rằng học Phật chính là phải học tập giống như đức Phật A Di Đà.

Điều kỳ diệu hơn là: trên xe buýt chở em đến vườn trẻ, em lại dạy các bạn trên xe xướng A Di Đà Phật.


Ăn điểm tâm tại vườn trẻ, em chắp tay mời Đức Phật Di Đà ăn trước, em lại còn niệm: “CÚNG DƯỜNG PHẬT, CÚNG DƯỜNG PHẬT, CÚNG DƯỜNG TĂNG, CÚNG DƯỜNG HẾT THẢY CHÚNG SINH”.


Các bạn toàn lớp đều học theo em. Cô giáo rất lấy làm lạ nên hỏi mẹ em, chính mẹ em cũng rất lấy làm lạ, vì sao có một số việc chính chị cũng không biết, làm sao có thể dạy em được?

Quả thật, mỗi chúng sanh đều có Phật tánh, trẻ em cũng có Phật tánh, có sự tu hành và thói quen của đời trước, hoàn toàn không phải là trong đời này mà dạy được. Khi nhìn em ngủ tôi thấy tay em nắm tràng hạt, sau đó mới mở miệng lầm thầm niệm Phật. Thấy thế tôi bội phục em sát đất và rất hổ thẹn, vì bấy giờ tôi đây cũng không làm như thế được.

Nếu tôi cầm tràng hạt niệm Phật rồi ngủ đi đến khi tràng hạt rơi xuống giường phát ra âm thanh, tôi mới tỉnh lại, rồi lượm tràng hạt lên rồi tiếp tục niệm, còn em thì trong khi ngủ cũng có thể “Phật không rời tâm, tâm không rời Phật”, chân thành mà tưởng niệm Phật như vậy, chân tâm hoan hỉ giống như Đức Phật A Di Đà.
Tinh thần của em quả là bậc thầy của tôi. Thấy em bé này, tôi không khỏi đứng lên kính lễ.

Nam Mô A Di Đà Phật!
PHÁP SƯ ĐẠO CHỨNG
(Trích từ quyển Liên Hoa Hóa Sanh)