Pháp âm

[Khai Thị]: Cả Đời Tôi Không Quản Người, Không Quản Việc, Không Quản Tiền Cho Nên Mọi Người Gọi Tôi Là Pháp Sư Tam Bất Quản.


Hiện tượng này không biết các vị có nhìn thấy không? Cảm nghĩ của các bạn thế nào? Nếu như mà không chăm chỉ tu hành, không thể thật sự làm được “thọ trì đọc tụng, vì người diễn nói”, các bạn là người có tội với Thích Ca Mâu Ni Phật, Phật pháp bị diệt vong trong đời này của các bạn, bạn hãy nghĩ hậu quả ở tương lai. Cho nên, phải khoác lên một chiếc áo. Cái áo này không phải là áo bình thường, áo này là áo bằng thép, kiếp sau không thể sanh vào cõi trời người được, tái sanh về đâu? A Tỳ địa ngục. Đây đều là lời thật, đều là chân tướng sự thật, chúng ta không thể nào không biết.

Ngày nay, người xuất gia việc tối cần thiết không phải là xây cất chùa, mà việc quan trọng nhất là nghiên cứu Kinh điển. Làm sao mới có thể khế nhập cảnh giới của Kinh giáo? Tôi đem kinh nghiệm của chính bản thân tôi cống hiến cho quí vị làm tham khảo, cả cuộc đời này của tôi không quản người, không quản việc, không quản tiền, toàn tâm toàn lực để trong Kinh giáo. Ở trong đầu không có nghĩ việc khác, chỉ có một việc, đây chính là một môn thâm nhập, huân tu lâu dài. Bạn muốn quản người, quản việc, quản tiền thì tâm của bạn sẽ phân tán, khả năng của bạn không có tập trung, bạn làm sao mà học được tốt chứ? Tôi khuyên mọi người dùng phương pháp này của tôi là lòng chân thật, không phải hại mọi người, là mong cho mọi người học tốt, có thể cứu được Phật pháp, có thể cứu được chúng sanh.

Xưa kia ở Trung Quốc, Hương trượng quản lý các ngôi chùa, cương lĩnh là chấp sự quản lý việc, hiện nay chúng ta gọi là trụ trì, Duy na Thủ tọa Hòa thượng đều là Phật, Bồ Tát tái lai thị hiện ra, không phải là phàm phu. Họ đến là để thành tựu, làm cho chúng sanh thanh tịnh, cho nên các Ngài không phải là phàm phu. Các Ngài đã độ được chính bản thân rồi, sau đó tái lai giúp đỡ mọi người. Cho nên bản thân của mỗi chúng ta nên suy nghĩ, nếu chúng ta quản những việc này, tương lai có thể được độ hay không? Trước tiên nên suy nghĩ thử xem, nếu mà việc vãng sanh Thế giới Tây Phương Cực Lạc nhất định không có vấn đề gì, giống như Trí Giả Đại Sư thị hiện cho chúng ta. Trí Giả Đại Sư chính là Thích Ca Mâu Ni Phật tái lai, Ngài là Phương trượng của chùa Quốc Thanh. Lúc Ngài vãng sanh, đệ tử đến hỏi Ngài, phẩm vị vãng sanh của Ngài như thế nào? Ngài là thị hiện, nói với mọi người, bởi vì nhọc tâm lãnh chúng cho nên vãng sanh chỉ được ngũ phẩm vị. Ngũ phẩm vị là Phàm Thánh Đồng Cư độ, đây chính là mức độ thấp nhất. Bạn phải khẳng định là bản thân mình có thể sanh Phàm Thánh Đồng Cư độ, bạn mới có thể hy sinh phẩm vị của bản thân, chăm sóc đại chúng, giúp đỡ người khác, đây là sự từ bi của bạn. Nếu như bản thân bạn đến phẩm vị thứ năm cũng không đạt được, cũng chính là nói bạn không thể vãng sanh phẩm vị Phàm Thánh Đồng Cư độ, thì tạm thời hãy để bản thân vãng sanh Thế giới Cực Lạc là tốt, đến Thế giới Cực Lạc bạn thừa nguyện tái lai, sau đó trở lại giúp đỡ mọi người. Cách nghĩ này nhất định là chính xác. Nếu như một chút bạn cũng không nắm chắc, bạn còn phải đi quản người, quản việc, quản tiền thì gay go, bạn làm sao mà không tạo nghiệp? Làm sao mà bạn vãng sanh được? Những sự việc hiện tượng đều bày ở trước mắt chúng ta, các bạn có nhìn thấy không?

Tôi học Phật đã 50 năm rồi, đối với sự việc này tôi rất là chú ý. Chú ý điều gì vậy? Sự vãng sanh của người xuất gia cùng người tại gia, tỉ mỉ mà so sánh, người tại gia có tướng tốt, lúc vãng sanh thần trí tỉnh táo, người xuất gia phần nhiều lúc vãng sanh đã mê hoặc điên đảo, bất tỉnh nhân sự. Đến lúc bất tỉnh nhân sự, trợ niệm cũng vô ích, không giúp gì được, họ đã mê hoặc rồi, không nhận thức được nữa, vậy thật là đáng tiếc. Đến lúc lâm mạng chung thời thần trí không tỉnh, bạn bè người thân cũng không biết được, khẳng định là đọa tam đồ. Cho nên một người sau khi chết đi, kiếp sau tái sanh về đâu, cho dù họ có học Phật hay không, bạn xem hình dáng lúc họ lâm chung. Họ lâm chung rất tỉnh táo, rất sáng suốt, nhất định là cảnh giới trời người. Có chuyện người sáng suốt lại đi vào địa ngục, vào ngạ quỷ, vào súc sanh không? Không thể nào. Người mê hồ thì sẽ đi, người sáng suốt sẽ tuyệt đối không đi. Cho nên, từ chỗ này bạn có thể phán đoán điều này là đáng tin cậy. Lúc lâm chung tỉnh táo, rất là tỉnh táo, rất là sáng suốt, nhất định không đọa ba đường ác. Cho dù là người xuất gia đi nữa, lúc lâm chung mà bị hôn mê, mê hoặc điên đảo, bất tỉnh nhân sự, đều là đọa ba đường ác. Chúng ta học Phật, cái chân tướng sự thật này không thể nào không biết, không thể học đến cuối cùng chỉ học để đến ba đường ác. Cũng xem là bạn đã tu đạo rồi, bạn tu là tam ác đạo, bạn cũng đã chứng đạo rồi.

Ở chỗ này chúng ta có thể hiểu rõ ràng minh bạch, phạm vi giáo học này của A Di Đà Phật Ngài thật là rộng lớn, thật sự là giống với sự dạy học qua truyền hình hiện nay, vô viễn Phật giới, biến chư Phật quốc.

Nam Mô A Di Đà Phật!
Trích: Kinh Vô Lượng Thọ giảng lần thứ 10, tập 271
Chủ giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không.