Pháp âm

[KHAI THỊ]: Bi Kịch Cả Một Đời Niệm Phật Mà Không Thể Vãng Sanh.


Chuyện này xảy ra vào năm 1996 lúc tôi đang ở Úc Châu, một vị tín đồ người Mã Lai kể với tôi một chuyện thật người thật. Ở Mã Lai có một vị sư cô, từ mười mấy tuổi đã thế phát niệm Phật, không có thọ giới, tự mình xây lên một gian miếu để thanh tu.

Vị sư cô này thường ngày niệm Phật rất tinh tấn, một câu Phật hiệu thường luôn ở đầu môi, thế nhưng không có nền tảng về kinh điển, chỉ là thích niệm Phật. Cho dù sanh bệnh cũng niệm Phật đến hết bệnh, rất ít khi xem bác sĩ.

Từ mười mấy hai mươi tuổi niệm đến năm 1996 thì đã tám mươi mấy tuổi rồi. Lúc cô lâm mạng chung có nhiều bạn bè và tín đồ đến trợ niệm, bởi vì cô thường luôn niệm Phật rất hay, cho nên khi bệnh cũ vừa phát, rất tinh tấn niệm Phật, niệm đến A Di Đà Phật đến, cô cũng đã thấy nhưng lại nói:

"Không đi ! Tôi không đi !”

Cái ý niệm này vừa khởi lên, A Di Đà Phật liền không thấy nữa. Người khác vẫn trợ niệm giúp cô, nhưng cô lại nghĩ ngợi lung tung, mắt cứ mở to, nhìn bên đây, nhìn bên kia, ba ngày sau chết đi, sắc mặt đen ra, mười phần rất khó coi.

Một người niệm Phật nếu như không thật sự vì cầu sanh Tịnh độ mà niệm, đến khi lâm mạng chung thì không dùng được rồi ! Thật ra nguyênnhân là tại sao ?

Thì ra cô không có kết hôn nhưng có một người con gái nuôi, cảm tình rất tốt, lúc cô lâm chung không gặp được người con gái nuôi, do đó niệm niệm nhớ người con gái này, như thế cơ duyên vãng sanh của đời này bị lỡ mất.

Không hiểu cô phải luân hồi sau bao nhiêu kiếp mới có thể được lại thân người, lại nghe Phật pháp, tin tưởng Tịnh độ ?


Nam Mô A Di Đà Phật!
Lão Hòa Thượng Tịnh Không.
Báo Cáo Tâm Đắc và Những Lời Vàng Ngọc của Hòa Thượng Tịnh Không