Pháp âm

[ẤN QUANG ĐẠI SƯ]: Tổ Sư Ấn Quang Chỉ Dạy Phương Pháp Đọc Kinh Sách.


* Thế tục đọc sách tuyệt không kính nể. Sáng dậy, chẳng buồn rửa ráy, súc miệng. Ði tiêu xong, chẳng thèm gột rửa. Hoặc còn bỏ sách nơi giường, ghế, hoặc dùng làm gối lót đầu để đêm ngủ đọc luôn, bỏ chung với quần áo lót. Sách nào đặt trên bàn để đọc thì bỏ lẫn lộn với các vật khác, xem lời hiền thánh như mớ giấy cũ nát. Hoàn toàn không có ý chăm chút, chẳng kính trọng mảy may. Thậm chí những sách để coi chơi của phụ nữ trong các nhà thư hương đều là kinh truyện. Tôi tớ những nhà giàu có, danh giá, lau chùi đồ đạc đều dùng [những tờ giấy có in chép] văn chương. Bao thứ khinh nhờn, khó lòng thuật tỉ mỉ. Thói tệ tích tập đã lâu, quen mắt chẳng quan tâm đến. Nếu chẳng chỉ rõ họa, phước, chắc chắn khó tránh lỗi khinh nhờn. Chưa được ích gì, đã mắc lỗi lớn trước! Thương những kẻ vô tri ấy, nên phải chỉ dạy sẵn.

* Ðối với việc xem kinh, nếu muốn làm pháp sư để tuyên dương cho đại chúng thì hãy đọc kinh văn trước, tiếp đó xem các chú sớ. Nếu tinh thần chẳng sung túc, kiến giải chẳng hơn người, chớ mất công nhọc nhằn tâm lực, uổng phí năm tháng. Nếu muốn tùy phận đạt được lợi ích thật sự, hãy nên chí thành khẩn thiết, thanh tịnh tam nghiệp. Hoặc trước hết phải đoan tọa chốc lát, lắng định thân tâm, rồi mới lễ Phật, đọc ra tiếng; hoặc chỉ im lặng xem. Hoặc lễ Phật xong, đoan tọa chốc lát, sau đó mới mở kinh [ra xem]. Ắt phải thân đoan nghiêm, ngồi ngay ngắn như đối trước thánh dung, đích thân lắng nghe viên âm, chẳng dám manh nha một niệm biếng nhác, chẳng dám khởi một niệm phân biệt. Ðọc một loạt từ đầu đến cuối, dù là văn hay nghĩa đều nhất loạt chẳng dùng lý lẽ để hiểu.
Ðọc kinh như thế, người lợi căn đối với mỗi lý Không, sẽ có thể lãnh ngộ, chứng pháp Thật Tướng; còn kẻ căn cơ độn kém cũng có thể tiêu trừ nghiệp chướng, tăng trưởng phước huệ. Lục Tổ nói: “Ðản khán Kim Cang kinh, tức năng minh tâm kiến tánh”(chỉ xem kinh Kim Cang, liền có thể minh tâm kiến tánh) là nói về cách xem kinh như trên đây, cho nên bảo là “đản” (chỉ). Kinh Ðại Thừa đều có công năng minh tâm kiến tánh, há có phải riêng kinh Kim Cang?
Nếu cứ một mực phân biệt câu này nghĩa như thế nào, đoạn này nghĩa là gì, thì toàn là thuộc về phàm tình, vọng tưởng, xét đoán, suy lường, làm sao ngầm phù hợp với ý Phật, lãnh ngộ trọn vẹn ý kinh; nhân đó, nghiệp chướng tiêu diệt, phước huệ tăng cao cho được? Nếu biết cung kính thì còn gieo được đôi chút thiện căn. Nếu cứ làm giống hệt như cách đọc sách Nho của kẻ học rộng, sẽ thành hạng người vướng phải tội khinh nhờn sừng sững như non, thăm thẳm như vực, dùng nhân lành chiêu lấy quả ác vậy.

* Cổ nhân chuyên coi trọng nghe kinh vì tâm chẳng thể khởi phân biệt. Như có người đọc kinh ra tiếng, một người khác ở bên cạnh, nhiếp tâm lắng nghe mỗi chữ, mỗi câu cho thật phân minh. Tâm kẻ ấy chuyên chú, chẳng dám duyên theo hết thảy thanh sắc bên ngoài. Nếu chỉ hơi phóng túng, liền bị đoạn tuyệt ngay, chẳng thể quán thông văn nghĩa! Người tụng có kinh văn để nương theo, chẳng phải dốc trọn tâm, nhưng cũng phải tụng cho rõ ràng vì người nghe chỉ nhờ vào tiếng tụng [để nhất tâm]. Nếu người tụng phóng túng một chút, liền trở thành đứt đoạn. Nếu nghe được như thế, công đức [của người nghe] bằng với công đức của người chí thành, cung kính tụng. Nếu người tụng chỉ thiếu cung kính đôi chút, công đức cũng khó thể bằng nổi người nghe.

* Người đời nay xem kinh Phật như giấy cũ. Trên án kinh để lẫn lộn các tạp vật. Tay chẳng rửa ráy, miệng chẳng súc sạch, thân mình lắc lư, gác chân, rung đùi, thậm chí phóng thí[1], gãi chân, buông lung hết thảy chẳng kiêng sợ gì, còn mong chi xem kinh để được phước, tiêu tội! Chỉ có hạng ma vương muốn diệt Phật pháp là tán thán, cho là sống động viên dung, là phù hợp sâu xa với diệu đạo “không chấp trước” của Ðại Thừa! Hàng Phật tử chân thật tu hành trông thấy cảnh ấy, chỉ còn biết âm thầm đau xót, nước mắt đầm đìa, than thở ma quyến hoành hành, chẳng biết làm sao!

* Lúc xem kinh, tuyệt đối chẳng được khởi tâm phân biệt thì tự nhiên vọng tưởng phải tiềm phục, Thiên Chân phát hiện. Nếu muốn nghiên cứu nghĩa lý hoặc giở xem các chú sớ, hãy dành ra một thời gian khác để chuyên nghiên cứu. Trong lúc nghiên cứu, tuy chẳng nghiêm túc như lúc xem kinh, cũng chớ nên hoàn toàn không cung kính. Bất quá, so với lúc xem kinh, thư thái hơn một chút. Nghiệp chưa thể tiêu, trí chưa thể rạng, thì phải lấy việc xem kinh làm chính, việc nghiên cứu chỉ là đại lược kèm theo. Nếu không, quanh năm suốt tháng chỉ lo nghiên cứu, dù nghiên cứu đến mức như vẹt mây thấy mặt trăng, mở cửa thấy núi, cũng chỉ là nói trơn tru ngoài miệng, chẳng hề can hệ mảy may đến thân tâm, tánh mạng, sanh tử chi cả! Ngày Ba Mươi tháng Chạp xảy đến, chẳng dùng được mảy may!

* Nếu có thể xem kinh [theo cách] như vừa nói trên đây, ắt sẽ nghiệp tiêu, trí rạng, ba thứ tình kiến sẽ trở về “chốn quê hương chẳng hề tồn tại” (ý nói: sẽ biến mất không tăm tích). Nếu chẳng thể xem kinh như thế, không chỉ ba thứ tình kiến chưa chắc chẳng sanh, còn e do sức túc nghiệp, tà kiến sẽ phát khởi, bài bác “chẳng có nhân quả”, các thứ phiền não giết, trộm, dâm, dối sẽ nối tiếp nhau nổi dậy như lửa cháy hừng hực, nhưng vẫn cứ ngỡ chính mình là người hành Ðại Thừa, hết thảy vô ngại! Lại còn vin vào câu nói “Tâm bình, hà lao trì giới?” (tâm bình, há phải nhọc công giữ giới?) của Lục Tổ để cho rằng “phá hết các giới mà chẳng phá, mới thật sự là trì giới”. Đúng là tu hành khó thể đạt được chân pháp vậy! Sở dĩ chư Phật, chư Tổ chủ trương Tịnh Ðộ là để nhờ vào từ lực của Phật hòng chế ngự, khuất phục nghiệp lực, chẳng cho chúng phát hiện. Vì thế, hãy nên lấy niệm Phật làm chánh yếu, xem kinh làm trợ hạnh!

*** Nhập đạo có nhiều cửa, chỉ do chí hướng của mỗi người, trọn không có một pháp nhất định. Cái nhất định phải Chí Thành và Cung Kính. Hai sự này dẫu chư Phật tột cùng đời vị lai xuất thế cũng chẳng thể thay đổi được. Nhưng bọn phàm phu sát đất chúng ta muốn tiêu nghiệp lụy nhanh chóng, mau chứng Vô Sanh lại chẳng dốc sức nơi hai chuyện này thì ví như cây không rễ lại muốn xum xuê, chim không cánh lại muốn bay, há có được chăng? ***

Nam Mô A Di Đà Phật!