Pháp âm

[ẤN QUANG ĐẠI SƯ]: Khuyên Cụ Bà 70 Tuổi Niệm Phật Cầu Vãng Sanh Tịnh Độ.


Bà đã hơn bảy mươi tuổi rồi, không bao lâu sẽ phải chết. Ngay bây giờ phải sắp xếp xong tất cả mọi việc. Trong tâm, ngoài việc niệm Phật, không nên vương vấn lo âu điều gì nữa. Được như vậy, khi lâm chung mới không bị chướng ngại. Nếu hiện nay vẫn còn nhiều việc lo toan, (việc gì cũng ) không chịu buông, ôm chấp một cách nặng nề, đến lúc lâm chung, tâm tham luyến áo quần, nữ trang nhà cửa, con cháu tất cả đều hiện ra, làm sao mà có thể vẫn sanh Tây Phương được! Chẵng những không thể vẫn sanh Tây Phương, một đời thủ tiết niệm Phật, làm mọi thứ phước thiện hoàn toàn trở thành phước báo.

Bà hiện nay chưa có trí huệ, tuy thường tinh tấn niệm Phật, nếu trong tâm không quyết định cầu vãng sanh Tây Phương, qua đời sau sẽ được hưởng phước, nhất định sẽ bị phước làm mê mờ rồi tạo đủ thứ ác nghiệp. Một khi tạo ác nghiệp. Chắc chắn phải đọa xuống địa ngục, hoặc làm ngạ quỉ, hoặc làm súc sanh để chịu khổ. Nỗi khổ to lớn như vậy đều do đời này niệm Phật (nhưng không biết cầu sanh Tây Phương mà cảm chiêu lấy). Quang tôi thấy tội nghiệp bà, e bà sau này bị lâm vào những cảnh trên nên bày ra phương pháp cứu giải. Nếu bà chịu làm theo lời nói của tôi, sẽ không bởi vì phước mà lại đắc họa.

Hiện nay tôi vẫn còn khỏe mạnh, cũng phải nghĩ mình sắp chết rồi. Những áo quần cần thiết thì để lại mặc, còn những y phục đắt giá như gấm lụa, hoặc bằng da, v.v... nên chia đều cho dâu, cho cháu. Riêng đồ trang sức như vòng xuyến, bông tai, vàng bạc, ngọc bích, v.v...nên đem hết ra cứu giúp người hoạn nạn, xong đem công đức hồi hướng vãng sanh. Nếu tâm thức còn hạn hẹp, còn luyến tiếc, không nỡ đem ra cứu tế thiên tai, cũng nên đem những thứ đó chia đều cho con gái, cháu dâu, cháu gái, v.v... Trong người quyết định không lưu giữ những đồ vật khiến mình khởi tâm tham luyến. Tất cả tiền để dành, ruộng đất cũng nên giao cho con cháu, giao hết một cách triệt để.

Trong tâm của bà, ngoài câu Phật hiệu ra, không để một chút ý niệm nào khác, ngay cả cái thân này cũng không cần tính toán sau khi chết phải an trí như thế nào. Ngay đến cháu chắt đều xem như người xa lạ, không bận tâm chuyện tốt chuyện xấu của chúng nó. Chỉ lo niệm ông Phật của chính mình, một lòng trong chờ Phật đến tiếp dẫn mình vãng sanh Tây Phương. Bà có thể y theo lời nói của tôi mà làm, tất cả mọi sự đều buông hết, đến lúc lâm chung tự nhiên sẽ cảm đến Phật, đích thân ngài đến đón bà về Tây Phương.

Nếu như mãi tham luyến mọi thứ đồ tốt và tiền bạc, ruộng đất, nhà cửa nữ trang, áo quần, con cái, cháu chắt, v.v..., sẽ không bao giờ vãng sanh Tây Phương được. Một khi không vãng sanh Tây Phương, đời sau quyết chắc sẽ hưởng si phước. Rồi vì hưởng phước mà tạo nghiệp, khi hơi thở không còn, chắc chắn đọa Tam Đồ. Do ác nghiệp che mờ mà tâm thức không sáng suốt, cho dù có Phật sống đến cứu bà cũng không cứu nổi. Như thế có phải tội nghiệp quá không! Mong bà tin lời tôi nói thì thật không gì vui bằng.


NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT