Kinh tạng

[Phật Pháp Nhiệm Màu]: Câu Chuyện Thường Mở Máy Giảng Kinh Niệm Phật Trong Nhà, Độ Được Oan Gia Trái Chủ.


 

Có một sư huynh nói, trong nhà của anh thường mở máy giảng kinh, nhưng chính anh cũng không thường nghe. Sau đó, có một cư sĩ đến nhà, được những chúng sanh nghe giảng kinh nhập vào và nói:

 Tôi là một con chó mà trước đây bị các vị giết hại, ngày trước tôi làm ác, nên đọa lạc ở súc sanh đạo, nhưng quý vị quá đáng ghét, tôi đang sống mà đem tôi ra đánh chết, còn lóc da, mổ bụng lôi hết nội tạng của tôi ra, các vị cứ cho rằng tôi đáng để bị ăn, nhưng các vị đáng để cho ai ăn đây? 

 Trước lúc tôi sắp chết có thề một lời độc, là nhất định phải báo thù. Tôi đợi rất nhiều năm, cứ tìm cơ hội. Quý vị mở kinh ở Phật đường, quý vị bận việc này việc kia, không có thời gian nghe kinh, nhưng chúng tôi đều có nghe. Bây giờ quý vị không hiểu rõ được đạo lý, chúng tôi thì hiểu rõ rồi; quý vị không có giác ngộ, nhưng chúng tôi thì đã giác ngộ rồi. Tôi không muốn báo thù nữa, tôi phải đi đến thế giới Cực Lạc. Giờ tôi rời nhà quý vị rồi, những lời này không nói, quý vị vẫn không biết.

 Hôm nay nhân tiện có cơ hội này nói ra hết, tôi không còn hận các vị nữa, quý vị có thể niệm Phật tiễn đưa tôi được không? 

 Cuối cùng, họ muốn chúng tôi bớt bận những thứ công việc, nghe Pháp sư giảng kinh nhiều, và niệm Phật nhiều.

Trích: An Sĩ Toàn Thư 
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT