Kinh tạng

[Nhân Quả - Luân Hồi]: Nhờ Phụng Sự Phật Pháp - Được Địa Tạng Bồ Tát Cứu Sống Và Thoát Khỏi Địa Ngục


Đời nhà Đường ở núi Trung Sơn, thuộc Chùa Khai Thiện, có pho tượng Bồ Tát Địa Tạng cao ba thước, hào quang bốn thước rưỡi, đã lâu năm nhưng không biết ai là người tạc tượng này.

Tại Dương Châu có ông Đặng Tông đô đốc, năm 61 tuổi bị bệnh mà chết, thấy ngực còn ấm nên người nhà chưa dám khâm liệm. Đến đêm hôm ấy ông chợt tỉnh lại, rồi thương khóc ngày đêm và bảo người nhà dìu ông đến Chùa Khai Thiện, đến nơi ông hỏi một vị Tăng rằng:
“Trong chùa có thờ một pho tượng Địa Tạng Bồ Tát, cao ba thước, hào quang bốn thước rưỡi, ở đâu? Tôi muốn đến để cúng bái và phụng thờ”.
Vị Tăng nghe hỏi vậy liền dẫn ông đến nơi thờ bức tượng Địa Tạng Bồ Tát.
Đặng Tông kính bái rồi ngỏ ý xin rước pho tượng về nhà phụng thờ. Vị Tăng hỏi:
“Tại sao?”.
Đặng Tông đáp rằng:
“Lúc tôi chết thì thấy một vị quan tứ phẩm, tôi bị dẫn tới trước một vị Vua và Vua, nói rằng:
- Ngươi không thể chết, phụng pháp là việc gia nghiệp của ngươi, ngươi phải sống mà trở lại nhân gian, con đường âm phủ rất đáng sợ, ngươi không thể biết được, ngươi có muốn thấy địa ngục không?
“Tôi nói có...”.
Vị Vua bèn cho gọi một vị quan mặc áo màu lục đến, theo vị Vua ra ngoài thành, đi theo hướng đông Bắc khoảng năm hay sáu dặm, có một tòa thành bằng sắt, cửa đóng, dần dần mới nhìn thấy ánh lửa mãnh liệt. Trong ngục cả trăm ngàn tội nhân đang chịu khổ.
Lúc đó có một vị Tăng vào ngục, hàng phục lửa cháy, giáo hóa các tội nhân. Lửa dần dần dập tắt. Lại đi đến một thành sắt khác, trong đó có mười tám tầng địa ngục, sự cực khổ của các tội nhân không thể nói hết được, lại thấy vị Tăng lại giáo hóa các tội nhân như trước. Sau khi du hành ra về, vị Tăng ấy từ trong địa ngục ra hỏi rằng:
- Ngươi biết ta là ai không?.
Tôi trả lời là không biết.
Vị Sa Môn đó nói rằng:
- Ta là Địa Tạng Bồ Tát ở Chùa Khai Thiện đây! Trước kia có một vị thầy tên là Trí Tạng Pháp Sư có đồ đệ là Trí Mãn Pháp Sư, vì muốn cứu khổ tam đồ chúng sinh nên đã khắc tượng của ta. Ta thuận theo nên mỗi ngày một giờ vào mười tám tầng địa ngục và vô lượng tiểu địa ngục giáo giới khai đạo. Những kẻ trước đã trồng thiện căn, thiện lực mạnh hơn phát tâm lập tức thoát khổ. Ngoài ra những kẻ đoạn thiện căn, tà độc ăn sâu, bất tri bất giác, khó thoát khổ ải. Còn ở trên đời những kẻ thiện căn yếu kém, còn dễ hóa độ, nếu một khi đi vào đường ác, Thánh lực cũng không thể cứu bạt được, ác tính vẫn như cũ, vì ác nghiệp quá nặng. Những kẻ bất giác này, nếu sau này có lòng hối cải, nhờ pháp lực thoát khỏi đau khổ ở địa ngục, sẽ sớm được về nhân gian. Ngươi về nhân gian hãy tuyên cáo cho mọi người biết địa ngục nhọc nhằn khổ cực như vậy....

Ngay lúc này, tôi liền chiêm ngưỡng vị Tăng ấy thì thấy thân Ngài cao ba thước, đỉnh đầu tỏa hào quang sáng chói... Vị Tăng đấy dạy cho tôi hai câu kệ rằng:
“Nếu ở nhân gian mà tu đạo, xiển đề có tâm cũng có thể phát.
Nếu vào ác đạo nghiệp, đã sâu - trong tâm không phân biệt, không thể cứu được.
Như kẻ già nua muốn đi đứng, nếu dùng lực mà dìu thì dễ tiến bước.
Nếu nằm yên chẳng cựa quậy không đủ sức thì nghiệp định chúng sinh cũng như vậy”.

Vị Tăng đọc xong hai câu kệ rồi biến mất. Tôi nằm trên giường bệnh nhớ kỹ việc này, sợ có sự sai trái nên chẳng dám nói cho ai hay. Nay được thấy bức tượng hoàn toàn giống như mắt thấy, vì nguyên do như vậy, cho nên muốn thỉnh rước về nhà cung phụng.

Vị Tăng trong Chùa nghe vậy rất vui mừng, khen ngợi và nói rằng:
“Ông có thể mô phỏng tạc tượng này, nhưng không thể rước đi”.

Đặng Tông đô đốc đành rước thợ về tạc bức tượng giống y như bức tượng trong chùa rồi rước về ngày đêm thờ phụng. Còn pho tượng này vẫn để nguyên trong Chùa Khai Thiện.

Nam Mô A Di Đà Phật!
Trích "Địa Tạng Bồ Tát Bản Tích Linh Cảm Lục" - Ấn Quang Đại Sư Giám Định
Biên dịch: Liêu Nguyên