Kinh tạng

[GƯƠNG NHÂN QUẢ]: Phước Báo Theo Ta Như Bóng Theo Hình


Khi Đức Thế Tôn còn tại thế, có ông trưởng giả Cấp Cô Độc làm phước bố thí cho đến khi nghèo. Lúc trước ông làm chùa Kỳ Viên, mua vườn cây của nhà thái tử Kỳ Đà bằng cách trải vàng cho đầy mặt đất. Vì vậy, chùa Kỳ Viên cũng có tên là Bố Kim Tự. Ngoài ra, ông còn làm phước bố thí nhiều không thể kể hết. Ông làm phước đến đói nghèo. Nhưng về sau ông giàu trở lại.

Có thầy Bà La Môn tìm hiểu tại sao ông giàu, rồi lại nghèo, trở lại giàu, thầy Bà La Môn ấy thấy trên đầu một con gà trống ở nhà ông trưởng giả có viên ngọc Siri. Thầy liền đến xin con gà ấy và thầy tin chắc rằng ông trưởng giả sẽ cho vì thầy viện lẽ rằng nhà thầy có gà, nhưng toàn là gà gáy sai canh, cần một con gà gáy đúng canh để học trò dậy học bài.

Ông trưởng giả vốn là người giàu lòng bố thí thì con gà đối với ông không có nghĩa lý gì, nên ông cho liền. Khi ông trưởng giả bằng lòng cho con gà thì ngọc Siri lại bay qua đậu trên cây gậy của ông trưởng giả. Thầy Bà La Môn xin luôn cây gậy, ông cũng cho, thì ngọc Siri lại bay đậu trên đầu của bà trưởng giả.

Chừng ấy thầy Bà La Môn mới thú thật:

- “Tôi xin trả con gà trống trắng và cây gậy lại cho ông. Thật ra tôi thấy ngọc Siri của gia đình ông ở trên đầu con gà, nên tôi mới xin nó, không ngờ ngọc Siri lại bay đậu trên cây gậy của ông, rồi tôi xin cây gậy thì ngọc Siri ấy lại đậu trên đầu bà. Ngọc Siri ấy thật là quí mà không ai lấy được”.

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT