Kinh tạng

[GƯƠNG NHÂN QUẢ]: Ăn Hột Vịt Lộn Không Khác Gì Ăn Bào Thai.


Cách đây cũng gần 10 năm trước tôi đang làm công ty vận tải cho bà cô ở Hòn Đất - Kiên Giang
Vào một buổi tối nọ tôi cùng với mấy anh tài xế trong công ty ăn lẩu bò .
Khi ăn gần hết bữa lẩu thì có anh tài xế nảy sinh sáng kiến là mua thêm 10 trứng vịt lộn đập bỏ vào nồi lẩu , uống rượu lai rai , vừa rẻ , vừa ngon , vừa bổ dưỡng , ai cũng tán thành ý kiến đó , tôi cũng vậy .
Nhưng khi anh ấy mang hột vịt lộn về và thao tác đập bỏ vào nồi lẩu , tôi không còn dám ăn nữa .
Trước tiên anh ta lắc đều trứng vịt . Rồi sau đó đập 1 phát tách đôi quả trứng ra làm cho phần trứng bên trong rơi xuống nồi nước lẩu đang sôi ùn ụt . Máu đỏ tươi , con vịt con nhúng nhích , nhúc nhích , bị nước sôi đun nấu làm cho nó càng vùn vẩy mạnh hơn nữa trong vài giây rồi chết hẳn . Tôi như chết lặng tự lúc đó , tự hứa với lòng rằng sẽ mãi mãi không bao giờ ăn món ăn thiếu sự từ bi như thế nữa .

Đêm đó sau khi nhậu say tôi chìm sâu vào giấc ngũ , tôi mơ thấy mình bị trúng gió và chết đi ở tuổi 21 .... Nhưng rất may mắn là sau khi chết tôi lại được tái sinh ( đầu thai ) liền . Những tháng ngày còn nằm trong bào thai tôi vô cùng mong mỏi được có lại sự sống , có thể sớm thấy được ánh mặt trời , thế nhưng vào cái ngày định mệnh mà tôi sắp được chui ra .
Tôi không biết lúc đó mình ( đầu thai ) thành con người hay con vật nữa ?
Bỗng tự nhiên đất trời rung chuyển , cái thứ bao bọc thân tôi bị xé toạt ra , tôi bị rơi vào cái nồi nước sôi ùn ụt để làm thức ăn ngon cho những người đam mê ăn uống , tôi nóng lắm , tôi cố vùng vẫy , nhưng tôi đành bất lực và chịu nước sôi luộc chính cơ thể non nớt của mình , tôi bắt đầu chết đi trong sự đau đớn tột cùng .

Tôi lại tiếp tục được tái sanh ( đầu thai ) thêm lần nữa và lần này cũng y như lần trước nhưng có điều bị luộc chính từ bên trong , không bị đập ra , mà nằm bên trong để cảm nhận cái nóng từ từ , đến khi tôi không còn chịu được nữa thì tôi bổng giật mình tỉnh giấc , người tôi ước lả mồ hôi , cơ thể tôi nóng bừng , hình như là tôi đang bị sốt , sốt rất cao nên bị mơ sảng thì phải .
Cổ họng tôi khô rát vì lúc trong mơ tôi cũng có gào thét rất dữ dội vì đau đớn
Ngồi một mình trong đêm thanh vắng , tôi chợt suy tư về nhiều thứ
Tại sao chỉ vì miếng ăn mà con người chúng ta lại tàn ác với các loài động vật như vậy ?
Có rất nhiều thứ để chúng ta ăn mà
Đâu phải chỉ có món hột vịt lộn mới nuôi sống được mạng chúng ta đâu ?
Suy nghĩ miên mang hồi tôi thiếp đi hồi nào không biết .

Tôi lại tiếp tục nằm mơ nữa lần này tôi gặp một bà già ngồi cầm nón lá bên đường , bà ta vẫy tay xin tôi quá giang 1 đoạn , tới nhà ......bà cám ơn tôi và bảo tôi chờ bà chút ....!!!
Rồi bà bước vào trong sách ra 1 bọc hột vịt đưa cho tôi và nói : bà không có gì cho cháu , chỉ có ổ vịt nhà bà đang ấp hơn 10 ngày , con nhỏ cũng vừa ăn , cháu hãy mang về luộc ăn đi .
Tôi liền từ chối và kêu bà hãy để cho vịt mẹ ấp tiếp đi , con không bao giờ ăn hột vịt lộn nữa đâu , tội lắm bà ơi .

Bà ta cười và bước vào nhà .....bên trong nhà bà nói vang ra 1 câu :
Nếu con có lòng từ bi với các loài súc sanh như vậy
Thì kiếp sau con sẽ không bị đoạ vào súc sanh đâu .

Tôi nghe cũng thấy là lạ bà ta đang nói gì vậy ? ( vì lúc đó tôi chưa hiểu Phật pháp ) tôi liền bước vào nhà để hỏi bà cho rõ , nhưng khi bước vào thì trong nhà chẳng có ai ?
Bọc trứng vịt lộn lúc nãy cũng chỉ là cái bọc đựng 8 trái mận sữa trắng tinh.

Ngôi nhà trống lóc chẳng có nuôi con vịt nào ?
Tôi ngồi xuống đó và suy ngẫm hồi lâu nhưng vẫn không hiểu gì ?

Đến khi điện thoại báo thức reo lên tôi mới biết mình vừa tiếp tục nằm mơ nữa .
Sáng thức giấc tôi cũng suy nghĩ hồi lâu cũng không hiểu gì ? Cho đến ngày hôm nay tôi có duyên gặp được Phật pháp , hiểu được Phật pháp , nên mới hiểu thế nào là : nhân quả , nghiệp báo , tái sinh , luân hồi . 

Nam Mô A Di Đà Phật!