Gương vãng sanh

[GƯƠNG VÃNG SANH]: Tướng Lành Của Hàn Quán Trưởng Vãng Sanh.


Gần đây hội trưởng của chúng ta, Hàn Quán Trưởng vãng sanh, tướng lành của bà lúc vãng sanh đã đem lại cho chúng ta niềm tin rất lớn, giải thích cho chúng ta rất nhiều,nói rõ niệm Phật vãng sanh là thiệt, chẳng phải giả. Chúng ta cũng đã tiễn đưa rất nhiều bạn bè, thân quyến, tiễn đưa lần cuối. Hôm qua tôi gặp Thái cư sĩ trên máy bay, Thái cư sĩ nói kỳ này về Ðài Loan, trong vòng ba tháng đã tiễn đưa hết bốn người, mạng người hếtsức vô thường! Bạn quan sát kỹ những người sắp ra đi, trong lúc họ đang bịnh nặng nhưng chưa mất, họ đều nói đã nhìn thấy thần, thấy quỷ, rất giống với những lời dạy trong kinh Ðịa Tạng, họ nhìn thấy người này đến, người kia đến, những người này đều là những thân quyến đã qua đời; có phải thiệt là họ đến hay không? Kinh Ðịa Tạng dạy: không phải. Ðó là những oan gia chủ nợ thấy người này sắp mất nên biến thành thân quyến để dụ dỗ họ, dẫn dụ họ để thanh toán, đòi nợ cũ, đều chẳng phải thật. Chúng tôi đã gặp qua rất nhiều, hầu như mỗi người lúc lâm chung đều có hiện tượng này, rất giống lời dạy trong kinh Ðịa Tạng.Hàn Quán trưởng mang bịnh nằm bịnh viện, chúng tôi biết yêu ma quỷ quái trong bịnh viện rất nhiều, có ngày nào trong bịnh viện chẳng có người chết? Mỗi ngày đều có.
Rất nhiều bác sĩ, y tá chẳng tin Phật nhưng lại tin có quỷ; tại sao vậy? Họ đều đã thấy,thiệt là đã nhìn thấy, không giả chút nào! Có lúc cũng nhìn thấy Quỷ Vô Thường -- Bạch Vô Thường và Hắc Vô Thường xuất hiện ở cửa phòng người bịnh nào thì người này chỉ sống thêm được nhiều lắm là ba ngày. Họ thường thấy những cảnh tượng này. Lúc Hàn Quán Trưởng nằm bịnh viện, chúng tôi lo lắng nhất là chuyện này nên khi bịnh tình của bà chuyển nặng, những người xuất gia chúng tôi đều đến phòng thủ. Ở Ðài Loan lúc bấy giờ rất nóng, tôi dặn các vị xuất gia khi trợ niệm trong bịnh viện luôn luôn phải đắp y. Trên đầu giường bịnh chúng tôi có đặt tượng đức Phật A Di Ðà và kinh điển Ðại Thừa, đầy đủ Tam Bảo! Mục đích là để ngăn chận không cho những oan gia chủ nợ đến gần. Chúng tôi làm việc này rất chu đáo, bảo vệ vô cùng cẩn mật, từ lúc sanh bịnh đến lúc mất, bà chẳng nói là đã nhìn thấy một ai hết, được vậy nên chúng tôi rất an tâm. Không những trong lúc niệm Phật, ngay lúc bịnh chuyển nặng bà cũng chẳng nhìn thấy ai cả. Bác sĩ, y tá trong bịnh viện nói với chúng tôi rằng khí phần (hoàn cảnh chung quanh) trong bịnh viện đều khác lúc bình thường, hết sức kiết tường và an hòa; chẳng giống hồi trước mỗi khi ra vào đều cảm thấy rất kinh sợ, đều có cảm giác bất an, kỳ lạ.
Ðây đúng là oai thần Tam Bảo gia trì. Chúng tôi hiểu được đạo lý này nên phòng vệ hết sức nghiêm mật. Mỗi ngày tôi đều đến bịnh viện hai ba lần, phần lớn thời gian đều dành để trợ niệm cho bà. Một bữa trưa ngày nọ bà kêu con bà gọi điện thoại cho tôi. Vốn là mỗi buổi trưa tôi trở về thư viện nghỉ ngơi, ngủ trưa, cỡ ba giờ hơn trở lại thăm bà. Hôm đó cỡ hơn mười hai giờ bà gọi điện kêu tôi giữa bữa ăn trưa. Lúc đó tình hình rất nguy cấp, tôi đến nói chuyện với bà, đại khái đến ba giờ thì dường như bà có vẻ mê man, chúng tôi bèn niệm Phật lớn tiếng, chánh thức bắt đầu trợ niệm, nhắc nhở bà cầu sanh Tịnh Ðộ, đợi A Di Ðà Phật đến tiếp dẫn.

i. Thấy Phật lần đầu
Ðến sáu, bảy giờ chiều, bác sĩ phụ trách đến khám xong và nói với con bà rằng chắc bà chỉ còn hai giờ nữa thôi. Vì vậy chúng tôi niệm Phật lớn tiếng lên, chúng tôi niệm đến tám giờ thì bà tỉnh dậy, tinh thần rất tỉnh táo, muốn uống nước và ăn chút đỉnh thức ăn. Ðến mười hai giờ rưỡi khuya bà rất vui mừng và la lớn tiếng: „A Di Ðà Phật đến kìa‟ -lần thứ nhất thấy A Di Ðà Phật, cỡ chừng ba, bốn phút rồi sau đó nói A Di Ðà Phật đã đi rồi. Tôi nói chắc A Di Ðà Phật đến thăm bà, an ủi bà, có lẽ bà sẽ khỏe lại. Chúng tôi tưởng bà „hồi quang phản chiếu‟, nhưng sau đó tinh thần bà càng khỏe thêm nên tôi nói chuyện với bà về vấn đề phát triển công tác hoằng pháp lợi sanh trong tương lai. Bà đề ra việc lớn thứ nhất là việc giáo dục vô cùng quan trọng, nhất định không thể gián đoạn; Kinh Hoa Nghiêm lần này là do bà yêu cầu giảng, bà hy vọng có thể giảng được viên mãn. Chúng tôi nói chuyện khoảng hai giờ rưỡi, đến hai giờ mấy khuya tinh thần của bà rất tốt, tôi thấy chắc yên rồi nên mời bác sĩ đến khám cho bà thử xem sao. Bác sĩ lắc đầu
nói:
„Thiệt là không thể tưởng tượng nổi! Những người niệm Phật như quý vị rất lạ lùng, không thể nghĩ bàn! Hình như bà ngày càng khỏe thêm‟.Ðây là lần thứ nhất bà nhìn thấy A Di Ðà Phật, tôi nói với bà:
„Bây giờ bác niệm A Di Ðà Phật so với chúng tôi thì thân thiết hơn nhiều, bác đã thấy Phật, chúng tôi còn chưa thấy nữa‟.
Bà nói: „Ðúng! đúng vậy!‟
Hôm sau tôi đi thăm bà, tất cả đều bình thường.
Ngày kế tiếp tôi nhớ đến những gì bàn trong đêm trước nên viết ra giấy, viết thành mười hai điều. Buổi chiều lúc tôi đi thăm bà, đọc từng điều từng điều ra cho bà nghe, nghe xong bà rất vui vẻ.
Bà rất tỉnh táo, đầu óc tỉnh táo cùng chúng tôi niệm Phật. Ngay lúc đó tôi liền nghĩ đến một chuyện, áo cà sa của tôi có màu cà phê nhưng tôi nghĩ đến phần đông người xuất gia đều mặc áo hải thanh (áo tràng) màu vàng, đắp cà sa màu đỏ, việc này không đúng như pháp; hết thảy kinh luận Ðại thừa và Tiểu thừa đều ghi người xuất gia mặc áo nhiễm sắc (nhuộm màu), không có màu vàng, màu đỏ, chẳng có những màu này. Quán Trưởng luôn nhấn mạnh: chúng ta phải làm đúng như pháp, người xuất gia chúng ta phải làm gương mẫu, người tại gia phải làm gương mẫu, đạo tràng cũng phải làm gương mẫu. Ðây là nguyện vọng của bà. Thế nên tôi nghĩ những người xuất gia ở thư viện phải may lại y phục. Tôi gọi thầy Ngộ Ðạo liên lạc với tiệm may tăng phục Bản Kiều, kêu họ đến để đo kích thước may áo, sau đó chúng tôi ra về.

ii. Thấy Phật lần thứ hai.
Ðại khái sau khi tôi rời khỏi bịnh viện không lâu, đó là trưa ngày bốn tây, bà thấy A Di Ðà Phật lần thứ hai, và còn thấy hoa sen, ao nước, ao sen rất lớn. Lúc bà thấy đức Phật A Di Ðà lần thứ hai, tôi không có mặt tại bịnh viện. Tối hôm đó bà chủ tiệm may đến đo kích thước, chúng tôi hy vọng y phục có thể may nhanh nhanh, có thể là chúng tôi sẽ cần dùng gấp! Bà chủ tiệm nói: „Tôi biết rồi‟. Mọi người ở Thư Viện nghe xong đều rất ngạc nhiên, bà làm sao biết trước rồi?
Bà nói: „Hồi trưa này A Di Ðà Phật thông báo cho bà biết, nói Thư Viện có chuyện gấp, quý vị nhất định phải may nhanh nhanh cho họ‟.
Nghe xong trong tâm chúng tôi cảm thấy rất an ủi, chuyện của Quán Trưởng đã được A Di Ðà Phật an bài sẵn giúp bà. Bà chủ tiệm nghe đức Phật A Di Ðà dặn những chuyện này cùng lúc với Quán trưởng thấy Phật lần thứ nhì. Một người thì đang nằm trong bịnh viện Tam Quân, một người thì ở Bản Kiều, thời gian cùng lúc, thiệt là không thể nghĩ bàn!
Buổi chiều hôm đó tôi vào bịnh viện thăm Quán Trưởng.
Tôi nói: „Bác đã thấy A Di Ðà Phật phải không?‟
Bà nói: „Dạ đúng vậy‟
Tôi nói: „Bác có cảm thấy được A Di Ðà Phật rất từ bi, rất thân thiết phải không?‟.
Bà nói: „Ðúng lắm, Ngài thiệt là hết sức từ bi, vô cùng thân thiết‟.
Chuyện này không giả đâu! Bà đã đem lại cho chúng ta niềm tin to lớn.
Bà chủ tiệm may tăng phục quả nhiên không sai, bà đã chuẩn bị vật liệu ở nhà hết rồi, nên lúc Quán trưởng vãng sanh, lúc chúng tôi trợ niệm đắp y đều có màu cà phê, đích thật là rất đúng như pháp


Nam Mô A Di Đà Phật!
Trích ý nghĩa bổn nguyện niệm Phật trang 16-17-18
Giảng giải Pháp Sư Tịnh Không
Liễu Nhân sưu tập và ghi chép, Cư sĩ Truyền Tịnh giảo chánh
Dịch theo bản in của Tịnh Tông Học Hội Los Angeles, tháng 3, 2001