Gương vãng sanh

[GƯƠNG VÃNG SANH]: Tôi Thấy Bà Lão Hàng Xóm Mỗi Ngày Quy Định Thời Khóa Niệm Phật Mấy Ngàn Câu.


TÔI HỎI "TẠI SAO LÀM NHƯ THẾ ?" BÀ LÃO ĐÁP: " ÔNG CHỒNG CỦA TÔI THUỞ TRƯỚC NIỆM PHẬT, LÚC RA ĐI KHÔNG CÓ BỆNH, CHÀO CÁO BIỆT MỌI NGƯỜI RỒI VÃNG SANH".

Người hiện nay không chịu niệm Phật chỉ vì xem thường Tây Phương. Chẳng biết sinh về Tây Phương là việc của bậc đại đức, đại phước, đại trí, đại tuệ, đại Thánh, đại Hiền. Chuyển Ta-bà thành Tịnh độ, chẳng đồng với nhân duyên bé nhỏ.

Ông hãy xem trong vùng này, một ngày một đêm chết bao nhiêu người. Đừng nói sinh về Tây Phương, chỉ sinh về cõi trời thôi mà trăm ngàn người còn không có một. Lại có người tu hành tự phụ, cho rằng chỉ cần không mất thân người mà thôi. Do đó, Đức Thế Tôn đại từ đại bi dạy pháp môn này, công lao quá cả đất trời, ân đức vượt hơn cha mẹ. Chúng ta dầu xương tan thịt nát chưa đủ đáp đền.

Lúc nhỏ còn chưa biết niệm Phật, tôi thấy một bà lão nhà hàng xóm mỗi ngày quy định thời khóa niệm Phật mấy ngàn câu. Tôi hỏi: “Tại sao làm như thế?”.

Bà lão đáp: “Người chồng đã mất của tôi thuở trước niệm Phật, lúc ra đi rất tốt lành. Thế nên, tôi niệm như thế. Ông ấy lúc ra đi, hoàn toàn không có bệnh, chỉ chào cáo biệt mọi người rồi vãng sanh"


Nam Mô A Di Đà Phật!
Trích "Tịnh Độ Vựng Ngữ"
Đại sư Liên Trì