Gương vãng sanh

[GƯƠNG VÃNG SANH]: Niệm Phật Chí Thành Hết Ung Thư, Mãn Báo Thân Biết Trước Ngày Giờ Lâm Chung


  

 

  
Có lẽ Tổ sư thấy hàng phàm phu chúng ta cứ mãi trôi lăn trong sáu đường, nên nói kệ cảnh tỉnh:

Sông ái dài muôn dặm
Biển mê sóng vạn tầm
Cõi luân hồi muốn thoát
Mau mau niệm Di-đà.

Là người con học Phật, chúng ta hãy tin chắc vào sức của Phật A-di-đà mới có năng lực cứu chúng ta thoát khỏi bệnh hiểm nghèo và lâm chung theo Ngài về Cực Lạc. Câu chuyện sau đây là sự thật.

Gia đình bác Trần Thị Thúy Nga, pháp danh Liên Nga hiện đang ở ấp Phước Bình, xã Phú Quới, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long. Bác gái là một Phật tử thuần thành. Khi còn nhỏ, bác đã tin Phật pháp và nhiều lần bác cảm ứng đến Bồ-tát Quán Thế Âm.

Bác lập gia đình với bác Nguyễn Văn Voi có được sáu người con, chồng bác không tin Phật, nhưng ông không cản trở vợ con tu học.

Một hôm, bác Nguyễn Văn Voi thấy trong người không khỏe, gia đình đưa bác đi khám thì phát hiện bác bị ung thư gan. Điều trị ở bệnh viện Chợ Rẫy hơn một năm, đến lần sau cùng, bác sĩ bảo bác ung thư vào giai đoạn cuối, di căn qua phổi, vỡ tĩnh mạch thực quản, máu trào ra miệng không điều trị được nữa chỉ chờ chết. Về nhà, nếu bác còn đau nhức thì cho uống thuốc giảm đau.

Từ khi bác trai bị trả về nhà, sức khỏe rất yếu, lại ăn uống không được, theo bác sĩ tiên đoán bác sống khoảng hơn ba tháng.

Bỗng nhiên một hôm, bác nói với vợ con chở bác lên chùa Hoằng Pháp xin quy y, làm đệ tử Phật để khi chết có chỗ nương tựa tâm linh. Cả nhà đều vui mừng khi thấy bác hướng về Phật pháp. Con gái bác liền liên lạc trình bày với Thượng Tọa Chân Tính. Nhưng chở bác đến chùa Hoằng Pháp bốn lần vẫn không đủ duyên gặp được Thượng tọa. Sau đó, cô con gái cầu khấn Bồ-tát Quán Thế Âm cho cha được toại nguyện. Quả thật linh ứng, lần này cô liên lạc được với Thượng tọa. Thượng tọa từ bi, vì bệnh tình bác nguy ngập, nên cho quy y ngoại khóa ngay lúc đó, đặt pháp danh là Tịnh Tín.

Khi chưa quy y, sức khỏe bác rất yếu do ăn uống không được, đi đứng không nổi. Nhưng thật kỳ lạ! Bác vừa quy y xong, bỗng nhiên bác đi đứng được, ăn hết một hộp cơm chay, rồi lên xe ngồi vui vẻ về đến nhà. Dường như do bác phát tâm quy y Tam bảo mãnh liệt, nên được Phật gia hộ giúp bác thay đổi đời sống thật sự.

Sau đó, bác bàn với vợ con thỉnh tượng Bồ-tát Quán Thế Âm cao hơn hai mét, đứng trên đài sen thờ trên lầu để bác tu tập tại nhà. Hàng ngày bác đều lạy sám hối, niệm danh hiệu Đức Phật A-di-đà và Bồ-tát Quán Thế Âm. Bác nguyện xả báo thân này được vãng sanh về thế giới Cực Lạc. Lạ thay! Trái với lời tiên đoán của các bác sĩ, bác Tịnh Tín vẫn sống khỏe mạnh và tinh tấn tu hành như thế suốt hai năm.

Một hôm bác bảo bác gái:

- Bà ơi! Chắc vài bữa nữa tôi đi. Bà ở lại đi chùa, niệm Phật sống vui vẻ với con cháu nhé!

Bác Liên Nga nói:

- Ông cứ nói xàm, mạnh khỏe như vậy sống với con cháu chứ đi đâu!

- Hai ngày nữa tôi đi!

Nghe chồng nói có vẻ nghiêm túc, bác Liên Nga nghĩ có lẽ ông nói thật, nên liền gọi điện cho tất cả con cháu đều về.

Hai hôm sau, từ sáng đến chiều bác vẫn ăn được chút ít. Đến chiều, bác thấy mệt và bắt đầu đau; đến lúc đau đớn quằn quại, nhưng bác cương quyết chờ vãng sanh về Cực Lạc, không chịu cho con đưa bác đến bệnh viện, dù con gái là bác sĩ. Khi cơn đau này hết, lại đến cơn đau khác thì các con đưa bác vào phòng nhắc bác nhớ niệm Phật. Tất cả con cháu đều trợ niệm cho bác, bác cố gắng niệm ra tiếng. Niệm được một lúc thì bác không còn thấy đau. Huyết áp bác cứ tụt dần tụt dần, con gái bác luôn hỏi:

- Ba ơi! Có thấy Đức Phật A-di-đà cầm bông sen đến tiếp dẫn chưa?

Bác lắc đầu trả lời to:

- Chưa đến!

Cả nhà lại tiếp tục niệm Phật. Sau đó bác gái lại hỏi:

- Ông ơi! Có thấy Đức Phật A-di-đà cầm bông sen đến tiếp dẫn ông chưa?

Lúc này, bác không nói được nữa, chỉ gật đầu há miệng nói “Có”. Cảm nhận của bác Liên Nga lúc này là đầu óc trống rỗng, Đức Phật và Thánh chúng tiếp dẫn bác Tịnh Tín đầy khắp cả phòng. Cả nhà đều quỳ xuống, không khóc đồng thanh niệm Phật, trợ niệm liên tục cho bác suốt mười tám tiếng. Bác ra đi an lành trong tiếng niệm Phật của con cháu trong gia đình lúc 2g30 sáng.

Điềm lành đầu tiên, khi bác vừa mất là có khoảng năm, sáu chục con chim sẻ bay về đậu đầy trên nóc nhà hót vang lừng. Bầy chim này thường bay đến nhà mỗi buổi sáng để bác cho ăn, nhưng lạ lùng là lúc đó chúng lại bay về tiễn bác mất lúc gần sáng – bình thường chim sẻ không bay vào giờ này. Sau lần này chúng bay đi luôn không hề quay trở lại.

Điềm lành thứ hai là cây mai do chính bác trồng phía trước phòng, bỗng nở hoa và sau đó những cây mai nhà hàng xóm xung quanh đều nở, cho dù chưa đến tết. Kỳ diệu thay người niệm Phật đủ Tín, Nguyện, Hạnh thì xuất hiện điều lành lúc vãng sanh.

Bác Tịnh Tín tuy là bệnh ung thư vào giai đoạn cuối, chuyển qua di căn; nhưng trồng thiện căn từ nhiều đời ở quá khứ, nhờ căn bịnh nan y này mà bác lại quay về Phật pháp, quyết chí niệm Phật tu hành cầu vãng sanh Tây phương Cực Lạc. Bác tính tấn niệm Phật, cầu vãng sanh mà không cầu cho hết bệnh. Nhờ công đức niệm Phật mà tiêu trừ được nghiệp lực, bác biết trước ngày ra đi, vãng sanh an lành về thế giới Cực Lạc.

Phật pháp thật nhiệm mầu không thể nghĩ bàn. Đây là tấm gương đáng để mọi người noi theo.


Nam Mô A Di Đà Phật!
(Diệu Âm Lệ Hiếu kính ghi lại từ đĩa Quan Âm Cứu Khổ kỳ 4 – Chùa Long Phước - Giảng sư Thích Trí Huệ)