Gương vãng sanh

[GƯƠNG VÃNG SANH]: Niệm Phật 3 Năm - Biết Trước Lúc Mất - Đứng Tự Tại Vãng Sanh.


'Khả vị đàn chỉ viên thành, nhất sanh thủ biện'.

(Sớ):

Có thể nói là thành tựu viên mãn trong khoảng khảy ngón tay. Hoàn tất trong một đời.

Đàn chỉ ý nói nhanh chóng. Thành tựu trong khoảng khảy ngón tay, không chỉ thành tựu, mà còn thành tựu viên mãn.

Cổ Nhân nói:

''Đàn chỉ viên thành bát vạn môn''.
(trong khoảng khảy ngón tay viên mãn tám vạn pháp môn), tám vạn bốn ngàn pháp môn được gồm thâu trong một câu A Di Đà Phật, chẳng sót pháp nào !

''Nhất sanh thủ biện tăng kỳ quả''.
(chỉ một đời mà tu đạt cái quả vốn phải tu trong nhiều A tăng kỳ kiếp).

Kinh nói thành Phật phải mất ba đại A tăng kỳ kiếp, chúng ta không cần đến, một khi Vãng Sanh liền hoàn tất chuyện thuộc ba A tăng kỳ kiếp.

Pháp Sư Oánh Kha đời Tống, ba ngày đã làm xong, người khác phải mất ba A tăng kỳ kiếp mới có thể hoàn tất.

Trong thế gian này, những trường hợp tu tập thành công trong ba năm nhiều lắm !

Niệm Phật ba năm, biết trước lúc mất, tự tại Vãng Sanh.

Trong bản chú giải Kinh Di Đà của Pháp Sư Viên Anh, Sư có dẫn chứng chuyện ông Vương Đả Thiết ở Hành Châu, đây là chuyện thật !

Tại Hành Dương, tỉnh Hồ Nam, có một người thợ rèn, một nhà bốn người:

Ông ta có một vợ và hai đứa con thơ, ngày nào không làm, ngày ấy chẳng có cơm ăn, cuộc sống hết sức khổ sở. Hằng ngày phải làm lụng cực nhọc kiếm chút tiền sống qua ngày, ông ta tự biết mình rất khổ, tự mình thật sự giác ngộ.

Có một hôm, có một vị Xuất Gia đi qua cửa, ông ta trông thấy rất hoan hỷ, mời vị Xuất Gia ngồi trong xưởng rèn, thỉnh giáo:

Con sống quá khổ cực, có cách gì cứu con hay không ?

Lại còn ra điều kiện !

Ông ta nói:

Con muốn học Phật, nhưng không có tiền để bố thí, cúng dường, mà công việc của con cũng chẳng thể đình đốn. Chẳng thể lãng phí thời gian, mà cũng chẳng thể buộc con phải tốn tiền.

Thầy có cách nào cứu con hay chăng ?

Vị Pháp Sư ấy bảo ông ta:

Chỉ cần niệm Phật, cầu sanh Tịnh Độ là được. Niệm A Di Đà Phật cầu sanh về Tây Phương Cực Lạc Thế Giới, chuyện ấy chẳng tốn tiền, cũng chẳng cần phải ra ngoài, tới Chùa miếu, cũng chẳng tốn thời gian.

Ông ta nghe xong rất hoan hỷ, làm theo. Mỗi ngày rèn sắt, cứ đập búa xuống liền niệm A Di Đà Phật, giở búa lên bèn A Di Đà Phật. Thụt ống bễ vào, A Di Đà Phật, kéo ống bễ ra, A Di Đà Phật. Suốt ngày từ sáng đến tối là A Di Đà Phật.

Vợ ông ta ở bên cạnh nói:

Ông rèn sắt đã quá khổ sở, quá mệt mỏi rồi, trong miệng vẫn niệm A Di Đà Phật có phải là càng mệt hơn hay sao ?

Ông ta nói:

Trước kia, tôi mệt thật.

Nay hễ niệm A Di Đà Phật, tinh thần sung mãn gấp trăm lần, chẳng mệt mỏi gì hết !

Niệm như vậy ba năm, có một hôm, ông ta bảo vợ:

Tôi sắp về nhà.

Bà vợ nói:

Đây chẳng phải là nhà của ông hay sao ?

Ông ta nói:

Nhà tôi bên Tây Phương Cực Lạc Thế Giới !

Nói xong lại tiếp tục rèn sắt, rèn một lúc bèn đọc một bài kệ.

Ông ta chưa từng đi học, chẳng biết chữ, lúc sắp ra đi để lại một bài kệ:

Đinh đinh đang đang,
Cửu luyện thành cang,
Thái bình tương cận,
Ngã vãng Tây Phương.

Binh binh, beng beng,
Luyện mãi thép bền,
Thái bình sắp đến,
Ta về Tây Phương.

Ông ta đập búa xuống rồi đứng Vãng Sanh.

Khi Vãng Sanh, mùi hương lạ ngập nhà, hàng xóm chung quanh đều ùa đến xem, đứng Vãng Sanh !

Vì thế, cả một giải Hành Dương phong khí niệm Phật đặc biệt thịnh hành là do ông ta đã làm gương tại đó:

Kẻ chẳng biết chữ, niệm Phật ba năm bèn Vãng Sanh, ra đi tự tại dường ấy, ba năm thành công !

Đích xác là hoàn thành chuyện của ba đại A tăng kỳ kiếp trong một đời !

Đương nhiên, pháp này thuộc về Đốn Giáo, hoàn thành trong một đời.

Nam Mô A Di Đà Phật!
Lão Pháp Sư Tịnh Không.