Gương vãng sanh

[Gương Vãng Sanh]: Cuối Cùng Mẹ Tôi Vãng Sanh Sau 2 Lần Chết Lâm Sàng


 

Tôi pháp danh là Diệu Hòa. Còn mẹ tôi là Nguyễn Thị Ba, pháp danh Diệu Tịnh. Tôi lớn lên trong một gia đình ba đời theo Đạo Phật ở Bến Lức, Long An. Từ nhỏ đã theo mẹ đi chùa, ăn chay, niệm Phật, đó quả là một diễm phúc lớn.

Từ nhỏ, mẹ tôi đã đã có niềm tin sâu sắc vào Phật A - Di - Đà và Quan Thế Âm Bồ Tát. Cả một cuộc đời bà sống hiền lương, luôn tinh tấn tu tập niệm Phật, cũng như giúp đỡ những người khốn khổ, hoạn nạn. Và bà cũng dạy dỗ con cái noi theo nếp sống ấy mà lớn lên thành người.

Xong dù hay niệm Phật, do không có ai hướng dẫn, nên bà vẫn không biết tới việc phát nguyện Vãng sanh. Mà yếu chỉ của Tịnh Độ Tông cầu sinh Cực Lạc, gồm 3 điều: Tín - Nguyện - Hạnh, thiếu cái nào cũng không thể Vãng Sinh.
- Tín là niềm tin vững chắc vào tính chân thực của Phật A - Di - Đà, của cõi Cực Lạc.
- Nguyện là lời nguyện, cầu cho mình sau khi qua đời, duyên trần đã hết, sẽ được Phật A- Di - Đà chiếu hào quang tiếp dẫn về miền Cực Lạc, mãi mãi không còn chịu khổ đau của nhân gian này nữa.
- Hạnh là những phước lành do niệm Phật, tụng kinh, bố thí, phóng sinh, giúp người .v.v… Làm việc thiện nào cũng đều hồi hướng cầu sinh Cực Lạc.

“Tín và Hạnh”, thì mẹ tôi đã thực hiện được, xong vì không có thiện tri thức khai thị, hướng dẫn, nên bà chưa biết phát nguyện thế nào cả.

Bất ngờ một ngày kia, mẹ tôi lâm bạo bệnh, lưỡi thụt vào, mắt đứng tròng, và tắt thở. Mọi người thì bắt đầu lo tang sự, mẹ tôi cũng có tuổi rồi, nên việc bà ra đi cũng không phải điều gì ngạc nhiên cả.
Nhưng không hiểu sao tôi vẫn tin chắc một điều là mẹ tôi chưa thể chết được. Khi ấy tôi quỳ trước Tam Bảo, xin được giảm tuổi thọ của mình để chia cho mẹ. Rồi tôi bỏ mặc mọi việc, chỉ chăm chăm ở bên mẹ, chí thành niệm Phật cầu mong mẹ sống lại. Tôi như quên hết thời gian, không gian, tâm tâm niệm niệm “Nam Mô A – Di - Đà Phật!” không ngớt, hồi hướng cho mẹ. Ấy vậy mà kì tích xuất hiện, sau 15 tiếng chết lâm sàng, mẹ tôi sống lại thật.

Tôi cũng mọi người vui sướng vỡ òa, vây quanh mẹ tôi hỏi han. Từ lúc sống lại, bà bỏ hẳn thịt cá, chỉ thuần nhất 100% ăn chay mà thôi.

Đến năm 2016, một lần nữa, mẹ tôi lại bạo bệnh, lại chết lâm sàng 15 tiếng đồng hồ. Đã có kinh nghiệm, tôi lại tới trước Tam Bảo xin được chia sẻ tuổi thọ của mình cho Mẹ, rồi tha thiết niệm Phật . Và điều kì diệu xảy ra thêm lần nữa, sau 15 tiếng, mẹ tôi đã tỉnh dậy trước sự vui mừng của tất cả mọi người mà không cần bất cứ một thứ thuốc hay sự can thiệp của y tế, bệnh viện.

Thời gian sau đó, tôi may mắn tiếp tiếp xúc với nhiều bạn đạo chuyên tu Tịnh Độ, được đọc nhiều kinh sách Phật Pháp, nên hiểu sâu hơn về giáo lý Phật dạy. Và tôi cũng không quên chia sẻ lại cho mẹ tôi.
Điểm mấu chốt nhất, đó là tôi hướng dẫn mẹ phát nguyện vãng sinh, rằng khi mãn hạn kiếp này, xin nguyện được tái sinh về cõi Tây Phương Cực Lạc của Đức Phật A- Di - Đà. Và đem công đức tích lũy cả đời hồi hướng cho điều nguyện ấy. Bà nghe rồi thì liền làm theo, và hàng ngày càng tinh tấn niệm Phật hơn trước.

Vào một ngày kia, tôi mơ thấy Đức Phật A - Di - Đà thả một đài sen xuống nhà chúng tôi. Tỉnh dậy, tôi đoán rằng mẹ tôi chắc sắp đến lúc mãn duyên. Vậy nên tôi phát nguyện đọc tụng Kinh Địa Tạng 49 ngày liên tiếp hồi hướng công đức cho mẹ, cầu cho bà được tiêu trừ nghiệp chướng, phước lành tăng trưởng, được Vãng Sinh về Cực Lạc.

Khi gần được 49 ngày tụng kinh Địa Tạng rồi, mẹ tôi báo cho tôi cùng mọi người rằng:
“Vài hôm nữa, ngày 19/09 âm lịch, Phật A - Di - Đà sẽ đón bà Vãng Sinh Cực Lạc”.

Đến ngày 19/09 âm lịch năm 2017, đúng vào ngày vía Quán Thế Âm Bồ Tát, vì được mẹ tôi báo trước, tôi mời các bạn đạo đến nhà, mọi người cùng nhau đọc tụng kinh Phổ Môn và hồi hộp chờ đợi…

Quả nhiên, sau khi nghe tụng kinh Phổ Môn được 15 phút, khi tâm trí vẫn đang minh mẫn, mẹ tôi đã bình thản ra đi với nét mặt mãn nguyện.

Vài tiếng sau, mọi người kiểm tra thân thể, thì thấy chỉ còn đỉnh đầu là ấm nóng. Vào hôm hạ huyệt, ban đêm tôi nằm mơ thấy mẹ tôi hiện về, bà mặc một bộ đồ màu vàng sáng rực. Bà khoát tay chào tôi, nói rằng bà được về nơi Tây Phương Cực Lạc rồi.

Trong 49 ngày sau đó. gia đình tôi giữ nghiêm không sát sanh, kể cả đám tang cũng chỉ toàn đồ chay. Lại được rất đông các sư tăng tụng niệm hồi hướng thêm cho.

Vào đêm thứ 20 sau ngày mẹ mất, tôi lại nằm mơ thấy bà về. Bà nói với tôi rằng:
“Đường về Cực Lạc rất ít người, mà đường đi xuống (ác đạo) thì lại đông. Vì người đời dù niệm Phật thì cũng nhiều, nhưng lại nguyện cầu đủ thứ ở thế gian, và niệm kiểu theo phong trào, không nhất Tâm”.

Mẹ tôi còn giải thích thêm, hai lần bà chết lâm sàng, do tôi niệm Phật tha thiết, xin chia tuổi thọ cho bà, cộng thêm từ nhỏ mẹ tôi hay ăn chay niệm Phật, xong chưa biết phát nguyện Vãng Sinh, nên Phật để bà ở lại. Đến lần thứ ba, nhờ nghe tôi khai thị, bà đã buông bỏ được bám chấp vào cõi đời giả tạm này, phát nguyện Vãng Sinh, Tín Nguyện Hạnh đầy đủ nên mới được về với Phật như vậy.

Và như thế, tâm nguyện lớn lao nhất cuộc đời tôi, mong cho mẹ được về cõi Phật A – Di - Đà đã được viên mãn. Mong sao, mỗi người con chúng ta khi lo tròn chữ hiếu, bên cạnh việc chăm sóc, phụng dưỡng, hãy chuẩn bị hành trang cho cho cha mẹ mình có đủ “Tín - Hạnh - Nguyện” để về với Phật A - - Di - Đà nơi Cực Lạc, vì đó mới là điều tốt đẹp nhất mà ta có thể làm được cho song thân.
Còn bản thân tôi, nguyện cả cuộc đời sống trong Chánh Pháp với tâm phụng sự, tri ân, nguyện dùng Bi -Trí - Dũng để học tập, thực hành tu tập tinh tấn, mong cho mình cùng tất cả chúng sinh, mãn báo thân này, vãng sinh về Cực Lạc.

Nam Mô A Di Đà Phật!
Chuyện vãng sanh có thật, Quang Tử - Thu Thủy, viết lại từ lời kể của Diệu Hòa