Gương vãng sanh

[Gương Vãng Sanh]: Cuộc Đời Và Ký Sự Vãng Sanh Của Ba Tôi, Chơn Linh Chế Công Phượng - Pháp Danh: Quảng Tâm - Biết Trước 1 Tháng Vãng Sanh.


Tháng 7 năm 2020

Trước 9 Ngày Vãng Sanh

Sau 4 tiếng

Sau 8 tiếng


Ba tôi: Cố Phật tử CHẾ CÔNG LƯỢNG-PD:Quảng Tâm, SN: 1925 ( Theo giấy tờ, vì ba tôi vào quân đội khi mới 13 tuổi,phải khai lên 5 tuổi để được nhập ngũ). Tuổi chính thức của ba tôi là SN:1930 ( Canh Ngọ)

Ba tôi chính thức TỰ TẠI VÃNG SANH lúc 6h20’ ngày 22/10/2020, tức 6/09/Canh Tý. Vì vậy tôi điểm qua hành trạng cuộc đời của ba tôi để kết thiện duyên với chư vị đồng tu hữu duyên.

Năm 13 tuổi, ba tôi từ bỏ gia đình, quê hương tham gia kháng chiến chống PHÁP và tiếp tục đến chống Mĩ. Đến năm 1976, sau hơn 30 năm rời xa gia đình, ba tôi mới trở về quê hương : Vân Thê, Thủy Thanh, Hương Thủy, Thừa Thiên-Huế.Tiếp tục cống hiến cho quê hương , 13 năm ông làm chủ tịch mặt trận xã( làm việc không lương). Với bản tính hiền từ, thật thà, ngay thẳng. Ba tôi ở đâu cũng được mọi người yêu thương , kính trọng.Với hơn 70 năm tuổi Đảng, ba tôi chính thức là người Đảng viên liêm khiết theo gương của Bác Hồ, luôn yêu thương mọi người như con.Ba tôi xây dựng các đoàn thể trong thôn,trong xã.Đặc biệt, ông là người khởi sướng thành lập hội người cao tuổi trong thôn, xã.

Từ khi tôi xuất gia năm 1991, ba tôi bỏ sát sanh theo tôi hộ trì cho tôi tu tập bằng cách lên chùa làm công quả 1 tuần, 10 ngày, nửa tháng,...Đặc biệt ba tôi ít lên chùa tụng kinh, ít tìm hiểu Kinh Pháp.Cuối năm 2008 đầu năm 2009, tôi bắt đầu bước chân ra Bắc nhận chùa LINH QUANG, thôn Vệ Xá, xã Đức Long, huyện Quế Võ, tỉnh Bắc Ninh.Với mục đích Hoằng dương Chánh Pháp.Năm 2010, ba tôi gặp đại tướng PHẠM VĂN TRÀ đã từng là người đồng đội,nhờ ông để gửi gắm tôi, cảm được tình đồng ngũ khi đó ông đã cúng dường 320 triệu để mua gỗ dựng chùa.Năm 2012 tôi bắt đầu động thổ xây dựng chùa.Vì sợ con gái một mình nơi đất khách quê người , ba tôi đã chuyển ra ở hẳn để hộ trì cho con đường hoằng Pháp của tôi cho tới khi ông Vãng Sanh. Bắt đầu từ đó ông phát nguyện ăn chay trường cho tới khi Vãng Sanh ( hơn 8 năm).

Năm 2010, tôi gặp được Pháp của Hòa thượng Thượng Tịnh Hạ Không. Kể từ đó tôi chuyên nghe và hành trì theo pháp của Ngài. Mở đạo tràng tu học theo pháp của Hòa Thượng , một câu A Di Đà Phật, một bộ kinh Vô Lượng Thọ. Và từ đó tôi hướng dẫn ba tôi buông xả thế gian ta bà khổ này để trở về thế giới Tây Phương Cực Lạc bằng một câu A Di Đà Phật. Từ đó trở đi, ba tôi một ngày bốn thời không gián đoạn, chỉ niệm một câu Phật hiệu đến lúc Vãng Sanh chưa bao giờ ngừng nghỉ.

Nguyện của ba tôi là một lòng làm Phật để độ chúng sanh và nguyện của ông là ngồi để Vãng Sanh, để lại tướng lành làm tấm gương cho những người không tin Pháp môn Tịnh Độ niệm Phật Di Đà cầu sanh Cực Lạc và những người không biết đến Phật Pháp được sanh trưởng lòng tin. “ Những ngày cuối đời, ba tôi niệm Phật không gián đoạn. Trước mấy tháng thấy ông yếu dần vào khoảng tháng 7 âm lịch thì tôi có hỏi ông bao giờ ba Vãng Sanh, tôi nói 2 tháng nữa à thì ông lắc đầu, nói 1 tháng nữa à thì ông gật đầu” Trước ngày lâm trung ba tôi hiện tướng bệnh mặc dù trước đó hơn 90 năm không mắc bệnh gì. Khoảng trước khi Vãng Sanh 20 ngày ăn ít lại và chỉ uống nước cúng Phật. Vào những ngày cuối thì ông nhịn ăn và uống một chút nước . Dù như vậy nhưng ba tôi tỉnh táo minh mãn cùng đại chúng niệm Phật thâu đêm. Trước ngày Vãng Sanh tôi nói với ba tôi: “ Ba chào mọi người ba đi Vãng Sanh làm Phật đi , nếu ba làm được ba gật đầu ba cái ( Vì ông không nói được) ba tôi cũng gật xuống ba cái , tôi nói tiếp với ba tôi “ Ba Vãng Sanh Cực Lạc để làm Phật độ chúng sanh thì ba gật đầu 3 cái” thì ba tôi cũng gật xuống, lúc đó khoảng 17h chiều ngày 5/9 trước sự chứng kiến của toàn thể đại chúng hộ niệm cùng ông. Khoảng 2h sáng ngày 6/09 ông đòi ngồi dậy vững vàng , ba tôi ngồi từ đó đến 5h15’, khi từ phòng tôi đi xuống phòng ông thì thấy ba tôi hiện tướng xả bỏ báo thân ( Ngồi mà không cần người đỡ).Tôi liền nói với Phật tử đỡ ba tôi nằm xuống để ông ra đi. Nhưng khi nằm thì ông liền trở lại bình thường và không chịu ra đi với tư thế đó, tôi mới nhớ ra nguyện của ông khi vãng sanh là ngồi . Tôi đỡ ông ngồi dậy dựa vào tường thì khoảng 15’ sau vào 6h20’ ông tự tại Vãng Sanh.Tôi để ba tôi ngồi yên như vậy không động chạm, 20 tiếng sau mới tắm rửa, thì thân thể ba tôi mềm mại nhu nhuyến . Sau đó tôi đưa ba tôi về quê Huế. Từ khi mất đến khi nhập quan là 49 tiếng đồng hồ thoại tướng của ba tôi không hề thay đổi . Sự ra đi của ba tôi là sự sắp xếp của Phật và Bồ Tát . Đám tang diễn ra vô cùng viên mãn, mặc dù trước đó có dự báo ngày 24/10 dương lịch sẽ có bão đổ bổ vào miền Trung , nhưng khi chuyển ông vào Huế thì trời không mưa mà vẫn nắng nhẹ.

(Một đời ba tôi thích bố thí, cúng dường, phóng sanh, không tham đắm tiền tài...)

Câu chuyện Vãng Sanh của ba tôi như vậy, tôi mong ai chưa tin Phật Pháp thì hãy tin Phật Pháp, ai chưa tin pháp môn Tịnh Độ một câu A Di Đà Phật niệm đến cùng thì cố gắng tin ,nên nghe pháp của Hòa Thượng Thượng Tịnh Hạ Không. Một vị Bồ Tát vừa Vãng Sanh ông không phải hay đi tìm cầu, hay học tập Kinh điển. Mà ông là người thật làm, biết Y Giáo Phụng Hành, hành trì không gián đoạn như Pháp .Không ai trong mỗi chúng ta la không thể làm Phật , Phật không phân biệt tri thức hay không tri thức, dù giàu nghèo hay sang hèn,...Chỉ cần trong mỗi chúng ta buông bỏ phân biệt chấp trước , thật sự vì sanh tử, thật sự vì chúng sanh một lòng cầu sanh Cực Lạc , thì sẽ được Vãng Sanh Cực Lạc một đời chấm dứt khổ đau sanh tử.

Nam Mô A Di Đà Phật!
Nam Mô Thường Tinh Tấn Bồ Tát Ma Ha Tát…!
Nam Mô Hoan Hỷ Tạng Bồ Tát Ma Ha Tát..!
Trích từ: Chùa Quang Linh