Gương vãng sanh

[Gương Vãng Sanh]: Chuyện Vãng Sanh Của Dương Thái Phu Nhân Mẹ Ông Từ.


   

- Bà Dương-Thái phu nhân mẹ của ông Từ ở huyện Thạch-Đãi, tỉnh An-Huy, chính là mẹ đẻ của cư sĩ Từ-Quốc-Trị, tánh tình hiếu thuận, hiền từ, mềm mỏng, hiền lành, minh mẫn, quả quyết, thờ cha mẹ, phụng dưỡng bố mẹ chồng, giúp chồng dạy con, chăm sóc nhà cửa, mỗi việc đều đáng làm gương mẫu cho bạn khuê các, làm bậc thầy mẫu mực cho hàng nữ lưu, chẳng thẹn sánh với những hàng liệt nữ, mẫu nghi, hiền nhân, minh trí thời cổ.

- Từ nhỏ đã tin Phật, đến già càng sốt sắng, có ba người con là Quốc-Hoa, Quốc-Quân và Quốc-Trị, đều theo đuổi quan trường hay thương nghiệp. Quốc-Trị sống ở Thiên-Tân muốn được hầu hạ dưới gối dài lâu, nên vào năm Dân Quốc thứ 10 [1921] đón mẹ về Thiên-Tân phụng dưỡng.

- Bà bèn ăn chay trường, thọ giới Ưu-Bà-Di, từ đấy niệm Phật càng thêm tinh tấn. Bà "thấy được chút điềm lành", nhưng tôi [Ấn Quang] sợ có người ngu chẳng cầu nhất tâm, chỉ chuyên mong mỏi tướng lành, trở thành "bệnh" nên không ghi lại.

- Mùa Thu năm ngoái, tỉnh An-Huy vừa bị nạn lụt lẫn hạn hán, tỉnh trưởng đánh điện điều Quốc-Trị về lo việc cứu tế, bởi tám năm ở tại kinh đô ông đã có thành tích trong chuyện này.

- Quốc-Trị chẳng nỡ cách xa mẹ, phu nhân đem đại nghĩa quở trách, bắt ông phải đi cho nhanh để cứu giúp dân chúng đang bị tai họa. Quốc-Trị ở đất Hoàn hơn năm, phu nhân bị bệnh, chẳng cho viết thư báo tin, sợ ông từ phương xa trở về sẽ lỡ làng việc cứu tế. Bà lại còn dặn dò Quốc-Hoa, Quốc-Quân quyên mộ, dốc hết tiền dành dụm ra để giúp đỡ, được Đại Tổng Thống đề tặng biển ngạch, tặng cho huy chương Từ-Huệ.

- Năm Dân Quốc 11 [1922] việc cứu trợ xong xuôi, chính quyền đất Hoàn lưu giữ Quốc-Trị, nên ông lại đón mẹ về phụng dưỡng tại Hoàn-Thản.

- Năm ấy cụ đã bảy mươi bốn [74] tuổi, tinh thần suy yếu, trong thân thích có người khuyên nên thôi ăn chay, phu nhân nói: "Ta thà ăn chay mà chết, chứ chẳng ăn thịt để được sống!".

- Đến mùa Xuân năm nay, bệnh ngày càng nặng, thần trí vẫn sáng suốt, niệm Phật không bỏ sót, bảo Quốc-Trị rằng: "Thế sự gian khổ mẹ đã nếm đủ cả rồi nên chẳng luyến tiếc, trong tâm chỉ có mỗi một chuyện niệm Phật mà thôi!"

- Lại nói: "Mỗi một lần phát sốt, đau khổ dị thường, hễ tưởng đến Tây Phương Cực-Lạc thế giới chợt cảm thấy mát mẻ liền!".

- Ngày hai mươi mốt tháng Hai, thỉnh Tăng chúng đến nhà niệm Phật để giúp vãng sanh, lại sai đem những quần áo, đồ đạc của chính mình bán hết để cúng dường Tam Bảo, hỏi Quốc-Trị: "Ngày nào đi thì tốt nhất?" Quốc-Trị đáp: "Ngày mốt là ngày ăn chay, ấy là ngày tốt nhất". Mấy tiếng sau, cụ nói: "Mẹ đã thấy Thích-Ca-Mâu-Ni-Phật và Phật, Bồ-Tát đã thờ ở Thiên-Tân, nhưng có mình đức Phật Tiếp Dẫn [A Di Đà Phật] sao không thấy?" Quốc-Trị đáp: "Đến lúc sẽ thấy".

- Ngày hôm sau, cụ lại niệm Phật theo chư Tăng, đến rạng sáng ngày hai mươi ba, vị sư niệm Phật là thầy Hải-Phước nói: "Phu nhân thần chí, khí tượng như thường, chắc trong một hai ngày chưa đi đâu!" Đến giờ Tỵ, Quốc-Trị thỉnh hình Phật Tiếp Dẫn thờ trước giường nói: "A-Di-Đà-Phật đến rồi!" Phu nhân nghe vậy vui mừng lớn lao, ngồi dậy chiêm ngưỡng, lớn tiếng niệm "Nam mô A Di Đà Phật" mấy câu, rồi ngồi kết ấn, mỉm cười qua đời.

- Quốc-Trị và chư Tăng cùng quyến thuộc vẫn lớn tiếng niệm Phật ba tiếng đồng hồ nữa rồi mới cử ai [cất tiếng khóc] và tắm rửa, thay áo.

- Mùi thơm ngào ngạt, có người bạn đến phúng điếu ở ngoài cửa đã ngửi thấy, "khen là hy hữu". Ba ngày sau mới liệm, "diện mạo so với lúc sống càng tươi tắn hơn", đảnh đầu vẫn "còn hơi ấm", tứ chi mềm mại, đem xâu chuỗi đặt vào tay bèn gập ngón tay nắm lấy. Cao đẹp thay!

- Như phu nhân có thể gọi là người túc căn sâu dầy, đời này tu hành tinh thuần, lại được người con như Quốc-Trị phụ trợ nhiều cách cho nên Tịnh-nghiệp chín muồi, toại nguyện vãng sanh. Những người trong đời không niệm Phật thì chẳng cần bàn đến, chứ như người chí tâm niệm Phật lúc sắp mất, con cái khóc lóc, tắm rửa, thay y phục v.v… khiến cho người sắp mất đâm ra bi thương, hoặc sanh sân hận, đến nỗi bị mất chánh niệm, vĩnh viễn luân hồi trong tam đồ lục đạo chẳng thể thoát ra.

- Những kẻ ấy cho đó là tận hiếu, chẳng biết đã mắc tội gây trở ngại cho cha mẹ, so với tội giết cha mẹ lại càng nặng hơn! Cả thế gian không biết như vậy, thật là bi thương! Quốc-Trị bắt chước mẹ nhân từ thờ Phật, nên ăn chay trường, học Phật, nhiều lần đi cứu trợ thảy đều cạn kiệt tâm lực.

- Mùa Hạ năm nay ông lên núi, kể lại hành trạng của phu nhân, xin tôi [Ấn Quang] soạn bài ký để làm gương cho con cháu đời sau. Tôi viện cớ thô lậu, bận bịu để thoái thác, nhưng về sau ông lại viết thư khẩn cầu.

- Do vậy, tôi [Ấn Quang] bèn thuật đại lược cuộc đời và kể khá tường tận những sự thực cuối đời để người làm mẹ, người làm con trong đời đều bắt chước theo./.

• Hết thảy chúng sanh đều có Phật tánh, đều kham làm Phật. Bất luận Thiên, nhân, A-Tu-La, ngạ-quỷ, súc-sanh, Địa-ngục, bất luận nam, nữ, sang, hèn, trí, ngu, hiền, tệ, thăng trầm lục đạo, luân hồi chẳng ngơi, đều là do mê sâu hay cạn, do nghiệp thiện hay ác làm thành nhân duyên, nhưng một niệm Phật tánh chưa từng, do vậy mà bị tăng hay giảm.
- Do mê không biết nên chẳng những không được thụ dụng, trái lại còn dùng sức công đức của Phật tánh làm cái gốc để khởi Hoặc tạo nghiệp, do nghiệp cảm khổ, há chẳng đáng buồn lắm ư?
- Đức Như-Lai xót thương dạy cho bỏ mê về với ngộ, đoạn Hoặc chứng Chân, cho đến khi tự chứng được Phật Tánh sẵn có mới thôi!
- Lại do chúng sanh không có sức đoạn Hoặc, dẫu có tu trì cũng chẳng thể liễu thoát sanh tử ngay trong một đời này, thọ sanh lần nữa đa phần đều mê mất, cho nên đến tận đời vị lai không có lúc nào được giải thoát.
- Do vậy, vì lòng đại từ bi, "đặc biệt mở ra pháp môn Tín - Nguyện - niệm Phật cầu sanh Tây-Phương" để hết thảy dù phàm hay thánh đều cùng trong đời này cậy vào Phật từ lực liễu sanh thoát tử. So với những kẻ chuyên cậy vào tự lực thì khó - dễ, chậm - nhanh, khác biệt như trời với vực.
- Vì vậy, từ cổ đến nay, Tăng - tục tứ chúng tu pháp môn này vãng sanh Tây-Phương nhiều chẳng kể xiết, ngay cả mấy lúc gần đây cũng vẫn thường thấy.

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT:
(Ấn-Quang Đại sư)
 Khuyên người tin sâu Nhân-quả, báo-ứng, sinh tử luân-hồi, đoạn thập ác, tu thập thiện, từ tâm bất sát, trì trai giữ giới tâm thanh tịnh - bình đẳng - từ bi, nhìn thấu - tâm buông xả Tam độc, phát Bồ-Đề tâm, đọc Kinh điển Đại-Thừa, Hiếu kính Cha Mẹ, tùy thuận tu tập 10 hạnh Phổ-Hiền Bồ Tát, chân thật Tin sâu lời Phật Tổ dạy, Nguyện vãng sinh Cực-Lạc chân thành thiết tha, Chuyên tâm công phu hành trì niệm Phật cầu sinh Tịnh-Độ, liễu thoát lục đạo luân hồi:

A Di Đà Phật.
A Di Đà Phật.
A Di Đà Phật.

Nguyện đem công đức này
Trang nghiêm Tây phương Tịnh Độ
Hồi hướng đến bốn ơn và ba cõi
Đệ tử và hết thảy chúng sinh
Đều sinh về cõi Phật Cực-Lạc