Gương vãng sanh

[Gương Vãng Sanh]: Chuyện Vãng Sanh Của Chàng Ngốc.


 

Trước đây, có một chàng ngốc chăn dê cho địa chủ. Tại khu đất trống mà anh thường đến chăn dê, có một ngôi miếu cổ, đổ nát bị bỏ hoang, trong miếu có một pho tượng A Di Đà Phật tiếp dẫn. Chàng ngốc nhìn thấy pho tượng rồi bèn nói:

- Lão huynh, anh cũng chăn dê à?
Chàng ngốc đói rồi, mang ra màn thầu và củ cải mặn, anh lấy một cái màn thầu và một ít củ cải mặn đặt trước tượng Phật A di đà và nói:

- Lão huynh, tôi đói rồi anh cũng đói, hai đứa mình cùng ăn!
Từ đó về sau, chỉ cần anh đến nơi này chăn dê thì đều đến chào hỏi tượng Phật và lên tiếng gọi lão huynh. Đến giờ trưa anh cũng mang phần cơm của mình ra chia cho tượng Phật một nửa.

Một năm sau. Chàng ngốc ngã bệnh không có người chăm sóc, bệnh tình tiến triển đến lúc không còn chữa trị được nữa rồi. Trước lúc lâm chung anh nhìn thấy tượng Phật A Di Đà mà anh từng gọi là lão huynh xuất hiện trước mặt anh. Phật Đà ôn hoà thân thiết nói với anh:
- Lão huynh, anh cứ mời tôi ăn cơm hoài, hôm nay đến nhà tôi làm khách nhé!

Chàng ngốc rất vui vẻ nhận lời. Thế rồi chàng ngốc vui vui vẻ vẻ đã vãng sanh!
Như vậy, việc vãng sanh rất là đơn giản, thật rất dễ dàng! Chỉ khó là phải "khờ khờ, ngốc ngốc" đơn thuần mà TIN TƯỞNG!

Nam Mô A Di Đà Phật.