Gương vãng sanh

[Gương Vãng Sanh]: Bỏ Tà Quy Chánh, Niệm Phật Một Tháng Sau Vãng Sanh.


     

(Ghi lại sự thật của một người trước kia luyện Pháp luân công, về sau Niệm Phật được vãng sanh).

 Anh rể tôi (chồng của chị ba) tên là Châu Quốc Sanh, 53 tuổi, là cán bộ sở lương thực tỉnh Quế Châu. Năm 1994, anh bắt đầu học Pháp luân công, là một người luyện pháp luân công, kiên quyết cự tuyệt Phật pháp, trong lòng anh chỉ có Lý Hồng Chí là độc tôn.
 
Ngày 01 tháng 5 năm 1996, sau khi bị té, anh Châu nhiều lần hôn mê, anh đành bỏ cái tà luận của Pháp luân công ''không khám bệnh, không chích thuốc''. Anh đến viện y học Quý Dương khám bệnh, phát hiện ra mình bị ung thư máu, bác sĩ yêu cầu nằm viện, anh không chịu, nhưng lực bất tòng tâm, đành phải ở lại nằm viện. Anh nằm viện không bao lâu, thì Lý Hồng Chí đến Quí Dương diễn thuyết, anh hay tin rất vui mừng, cho rằng người cứu rỗi của anh đã đến rồi, anh liền lén ra khỏi bệnh viện, chạy hổn ha hổn hển đến trước cửa hội trường mà Lý Hồng Chí đang diễn thuyết, nhưng anh bị mấy người bạn luyện công cản lại, không cho vào, họ nói:

- Anh không phải là người của Pháp luân công nữa, anh không có tư cách tham gia hội diễn thuyết của thầy Lý, vì người của Pháp luân công là không khám bệnh, không nằm viện.

 Anh năn nỉ ỉ ôi nhưng vẫn không được vào. Bị chê bai, từ chối anh vô cùng chán nản, khó chịu, đành phải lê cái thân cực kỳ mệt mỏi, mang nỗi buồn thất vọng trong lòng, anh giận dỗi trở về bệnh viện, vùi đầu vào giường bệnh, đau lòng khôn xiết, nhưng đối với Pháp luân công anh vẫn si mê quyến luyến không bỏ.

 Cả nhà chúng tôi đều Niệm Phật, vì thế anh Châu cũng biết có pháp môn Tịnh độ. Đầu tháng 8 năm 1998, nằm viện đã hơn hai năm trời, ốm như que củi, biết mình không còn bao nhiêu thời gian nữa, anh Châu tỏ ý muốn tìm về pháp môn Tịnh độ.

 Quả thật là nhân duyên chín mùi, thiện căn phát lộ, anh càng nghe càng hoan hỷ, càng nghe càng khoan khoái, anh yêu cầu nói thêm cho anh nghe. Tôi biết ý anh, nói thêm làm gì, vì anh là sinh viên đại học, cần phải có sách làm bằng chứng, cho nên, tôi đọc cho anh nghe Tịnh độ tam kinh như Kinh Vô Lượng Thọ,… Giác hải từ hàng, Thiện nam tử vãng sanh truyện...

 Tôi còn nói với anh rằng: thế giới Cực Lạc được giảng trong kinh Phật, vả lại trên lịch sử những người vãng sanh, người nào cũng hiện tướng lành rõ rệt, thiết thực, ghi chép rõ ràng, minh bạch. Đâu có giống cái thế giới pháp luân hư vô mờ mịt do Lý Hồng Chí bịa đặt ra, vô căn cứ, chưa từng thấy ghi chép trong kinh điển của bất kỳ tôn giáo nào, vì thế mong anh hãy triệt để tỉnh ngộ, hãy mau hồi đầu, nhất tâm Niệm Phật, cầu sanh thế giới Cực Lạc.

 Liên tục trong hai mươi mấy ngày như thế, tôi vừa đọc, vừa giảng giải cho anh nghe, cuối cùng thì anh cũng triệt để tỉnh ngộ. Cuối tháng 8, anh bắt đầu phát tâm ăn chay, và bảo người nhà đem hết tất cả những tài liệu, sách, hình về Pháp luân công đốt hết, anh muốn nhất tâm Niệm Phật cầu sanh Cực Lạc.

 Ngày 02 tháng 10 năm 1998, ba tôi thấy Phật A-di-đà đứng trên hoa sen từ cửa sổ bay vào, không bao lâu anh Châu đang hôn mê bỗng tỉnh và ngồi dậy trên giường. Ba tôi hỏi anh:

- Con muốn làm gì?

Anh trả lời:

- Dạ, con muốn đi đến thế giới Cực Lạc.

Ba hỏi:

- Đi như thế nào?

Anh trả lời:

- Phật A-di-đà dẫn con đi.

Trả lời xong, anh không ngừng niệm Nam Mô A Di Đà Phật.

 Khoảng mười phút sau, ba tôi thấy hoa sen bay ra từ cửa sổ, sau đó anh bắt đầu thở hổn hển, hơi thở từ từ yếu dần, lúc đó những người trợ niệm còn nghe anh lớn tiếng niệm Nam Mô A Di Đà Phật rồi ngừng thở. Vài phút sau sắc mặt trắng bệch của anh từ từ ửng hồng, gương mặt gầy guộc trở nên đầy đặn, dễ nhìn. Hai giờ đồng hồ sau, cả gương mặt anh trắng hồng, môi đỏ như tô son, vẻ mặt rất an nhàn, hài lòng, toàn thân mềm mại, tướng lành thù thắng.

 Cho đến những người đến viếng tang đều không thể hiểu nổi: sao lại không có một chút gì u ám đáng sợ giống người chết, ngược lại khiến người ta có cảm giác tốt đẹp và thân thiết?

 Đại sư Thiện Đạo dạy: ''Với nguyện lực của Phật, ngũ nghịch thập ác, tội diệt được vãng sinh, báng pháp xiển đề hồi tâm đều được vãng sinh''.

 Châu Quốc Sanh lúc đầu tin theo tà giáo, phỉ báng chánh pháp. Trước khi mạng chung hơn một tháng, anh bắt đầu tiếp xúc với đạo Phật, rồi mới phát tâm Niệm Phật cầu vãng sinh Cực Lạc.

 Phật A-di-đà không trái với bản thệ, tiếp dẫn anh vãng sinh, và hiện tướng lành, cảnh tỉnh những người bướng bỉnh mê muội.

 Quả thật là: ''Phật có lời thệ tiếp dẫn, chúng ta có nguyện vãng sanh, chúng sanh Niệm Phật, đều được vãng sinh''.


Pháp sư Huệ Tịnh, Tịnh Tông.
(Sách Một trăm truyện Niệm Phật cảm ứng, trang 210 - 213)
Nam Mô A Di Đà Phật.

GHI CHÚ:
Lý Hồng Chí nói bệnh là nghiệp lực hiện tiền, không thể uống thuốc chích thuốc. Lại nói, bây giờ là thời kỳ mạt pháp, tất cả Phật và Bồ-tát không còn quản việc thế gian, vì họ đều không tự bảo vệ được, chỉ có ông ấy là quản chuyện nhân gian.
Lại tự xưng là Phật Thích Ca tái lai cứu rỗi nhân gian, Phật giáo quá cũ kỹ, quá lạc hậu, không thể cứu chúng sinh, chỉ có ông ấy mới có thể cứu chúng sinh.
Lại nói tầng bậc của Như Lai không đủ cao, chỉ có ông ấy mới thật là Phật lớn, công năng cao gấp vài chục vạn lần Thích Ca Mâu Ni Phật.
Lại nói tay trái của ông là Phật A-di-đà, tay phải là Bồ-tát Quán Thế Âm.
Lại nói các tượng Phật và Bồ-tát trong tự viện đã bị ma dựa vào, người nào đi lễ Phật thì sẽ bị ma dựa. Cho nên, những người Pháp luân công không được đến chùa, không được thờ cúng tượng Phật, Bồ-tát.
Vì thế, những người thờ cúng Phật và Bồ-tát, sau khi theo Pháp luân công, có người đem tượng Phật trả về chùa, có người tệ hơn nữa là đem tượng Phật và Bồ-tát phá hủy.
Nam Mô A Di Đà Phật !