Gương vãng sanh

[Gương Vãng Sanh]: 96 Oan Hồn Trâu Đòi Mạng Nhờ Phật Pháp Hóa Giải - Niệm Phật Vãng Sanh.


 

Huyện Nam Đầu, tỉnh Tứ Xuyên có Cư sĩ Lưu Tịnh Mật, trong nhà ông có một cô làm thuê họ Nhiếp; đời trước cô này sinh sống bằng nghề đồ tể, đã giết 96 con trâu. Những con trâu này sau khi chết đều biến thành quỉ và theo cô để báo thù.

Cô Nhiếp cũng là người Tứ Xuyên, từ khi xuất giá trở về sau, thường bị quỉ phá hoại, mỗi năm phát bệnh đến mấy lần, mỗi lần phát bệnh như vậy cô phải chịu thống khổ không thể nào tả xiết.

Tháng 2, một năm nọ, cô Nhiếp đến nhà Cư sĩ Lưu Tịnh Mật xin làm thuê. Một hôm, bổng nhiên cô phát bệnh nặng, toàn thân bị mụt đỏ giống như ban đỏ vậy, đã đau đớn lại vô cùng ngứa ngáy khó chịu. Vì chịu không nổi cô định nhảy sông tự tử, nhưng mọi người phát hiện và ngăn cản, Cô luôn cào xuống đất và tru giống như chó điên, lại còn hát bài ca giết trâu, mà hát có vần có điệu, nội dung bài hát nói về những nỗi khổ của con trâu sắp chết. Cô đi khắp nơi và hát ầm ĩ không ngừng.

Cư sĩ Lưu Tịnh Mật đến thăm cô. Vừa nhìn thấy cư sĩ Lưu, cô nói:

- Lão gia! Tôi không phải là cô Nhiếp, chúng tôi là hồn trâu. Đời trước cô Nhiếp ở huyện Vạn đã giết chúng tôi, tất cả có 96 sinh mạng bị giết, hôm nay chúng tôi đến đây để đòi mạng, xin ông đừng có can dự vào việc của chúng tôi.

Cư sĩ Lưu Tịnh Mật nhìn thẳng vào cô Nhiếp nói với hồn của 96 con trâu:

- Các ngươi thật hồ đồ, không chịu truy cứu nguyên nhân vì sao đời trước cô Nhiếp lại giết các ngươi. Do các ngươi đã từng sát hại cô ta, nên mới đầu thai lên làm trâu cho cô giết hại, bằng không tại sao cô ta chỉ giết có 96 mạng mà không giết nhiều hơn, cũng không giết ít hơn? Tất cả mọi việc đều có nguyên nhân cả. hôm nay các ngươi không nhớ mình đã từng giết cô ta, mà chỉ nhớ cô ta giết các ngươi, cho nên mới trở lại làm quỉ để báo thù; cứ oan oan tương báo như vậy đến bao giờ mới chấm dứt? Cuối cùng cũng chỉ xoay đi lộn lại trong luân hồi để trả nợ lẫn nhau. Các ngươi nghĩ xem, hôm nay các ngươi giết cô ta, rồi tương lai cô ta sẽ giết lại các ngươi, vậy thì sẽ như thế nào?

Hồn của 96 con trâu nói:

- Ông nói rất có lí, đích thật chúng tôi quá hồ đồ. Nhưng máu trên cổ chúng tôi vẫn chưa khô, sự đau đớn vẫn chưa nguôi, do bị thống khổ hoành hành, cho nên chúng tôi mới có ý niệm báo thù.

Cư sĩ Lưu Tịnh Mật liền nói: 

- Chuyện này giải quyết không khó.

Nói xong, ông liền sai người hầu lấy nửa ly nước, rồi niệm ba biến cam lộ chân ngôn, sau đó mời những oan hồn đó uống. Tất cả oan hồn này đới trước là trâu, khi thành quỉ thì chúng có khả năng đi như người, nhưng đầu vẫn là đầu trâu, hai chân trước biến thành tay, nhưng cong queo như hai chi trước của khủng long, nên không cầm được ly để uống. 

Chúng liền nói: 

- Chúng tôi không có tay làm sao cầm ly được?

Cư sĩ Lưu liền sai người hầu bưng ly nước để sát vào miệng cô Nhiếp, nhờ vậy chúng mới uống được. Không ngờ vừa uống xong, tất cả bọn chúng liền vui mừng nói: “Nước này thật kỳ diệu! Chúng tôi vô cùng khỏe khoắn. Cổ chúng tôi lành hẳn rồi. Tất cả móng đều rụng, sừng cũng mất”. Nói xong, bọn chúng nhảy nhót vui mừng.

Cư sĩ Lưu lại xưng tán  cảnh giới Tây phương Cực lạc và dạy bọn chúng niệm Phật. Xưng tán xong, Cư sĩ hỏi bọn chúng:

- Nếu được vãng sanh về thế giới Cực lạc, vĩnh viễn không còn chịu luân hồi thống khổ, vậy các ngươi có muốn về đó không?

Những oan hồn trâu liền đáp:

- Thế giới Cực lạc thật sự tốt đẹp như ông nói, lý gì chúng tôi lại không muốn về? Nhưng nghiệp chúng tôi quá nặng sợ không về được.

- Nếu các ngươi phát nguyện niệm Phật, một lòng cầu xin về Cực lạc, tôi sẽ thỉnh đức Phật A Di Đà đến tiếp dẫn các người, đồng ý không?

- Tốt quá! Tốt quá! 

Nhưng chúng tôi đã bị đói rất lâu rồi, xin ông hoan hỉ cho chúng tôi một ít thức ăn.

Cư sĩ Lưu gật đầu đồng ý. Ông lấy một ly nước, cơm và niệm bảy biến biến thực chân ngôn, rồi đổ vào bụi trúc. 

Lát sau, các oan hồn đó nói:

 “Chúng tôi đã được ăn rất no, cảm ơn ông! Cảm ơn ông!”.

Cư sĩ Lưu Tịnh Mật đứng trong cửa sổ, lấy ba cây hương xoay về hướng Tây, phụng thỉnh đức Phật A Di Đà, lại niệm chú Vãng Sanh, chú Đại Bi, Tâm Kinh Bát Nhã và niệm thánh hiệu Bồ Tát, thỉnh các ngài đến tiếp dẫn tất cả các hồn trâu này vãng sanh Cực lạc. Bỗng nhiên có một con trâu trong số chúng nói lớn:

- Mau lên các bạn! Lão gia vừa thỉnh, đức Phật A Di Đà liền đến, Ngài đang đứng ngoài cửa sổ chờ chúng ta. Các bạn xem Đức Phật rất trang nghiêm, toàn thân màu vàng óng, đẹp quá, đẹp quá. Chúng ta mau theo đức Phật A Di Đà về Cực lạc.

Lúc đó, vợ của cư sĩ Lưu đang đứng ở bên cạnh hỏi ông:

- Ông có thấy cảnh giới Tây phương Cực lạc không? Nó như thế nào?

Cư sĩ Lưu đáp: - Tôi đã thấy. Cảnh giới Tây phương Cực lạc trang nghiêm, đẹp đẽ hơn trong kinh diễn tả rất nhiều.

Trước khi, những oan hồn đó vãng sanh Cực lạc, chúng chắp tay cảm tạ Cư sĩ Lưu, chúng nói:

- Chúng tôi vô cùng cảm tạ ông đã giúp đỡ, làm cho oán thù nhiều đời nhiều kiếp của chúng tôi liền được tiêu hết. Nhiều năm nay chúng tôi luôn theo cô Nhiếp để hại cô ta, làm cô ta luôn chịu thống khổ. Chúng tôi thật ngu muội, cứ tưởng làm như vậy sẽ trả được thù, sẽ hả giận, ai dè làm như vậy chính chúng tôi cũng bị thống khổ. Hôm nay, nương vào oai lực của chư Phật, chư Bồ Tát được vãng sanh Cực lạc. Hi vọng ông có thể từ bi cũng khuyên cô Nhiếp niệm Phật, tương lai cùng vãng sanh Tây phương Cực lạc. 

Chờ đến lúc lão gia cùng phu nhân vãng sanh, chúng tôi sẽ theo đức Phật A Di Đà đến tiếp dẫn các vị. Nói xong liền đi ngay.

Trải qua một giờ đồng hồ sau, cô Nhiếp tỉnh dậy. 

Cư sĩ Lưu hỏi cô, cô đáp:

- Vừa rồi trong lúc ngủ con gặp giấc mộng, thấy bầy trâu rất hung dữ chạy xồng xộc về phía con, trên đầu chúng đầy máu me, vô cùng đáng sợ. Trong lúc nguy cấp ấy, bỗng nghe tiếng của lão gia, cảnh vật trước mắt tức thì biến đổi, mặt đất bằng phẳng, cây cối tốt tươi, ai thấy cũng ưa thích; kế đó nghe những con trâu khen cơm thơm, thấy tất cả bọn chúng ăn rất ngon lành, thậm chí còn nhảy cẫng lên. Những gì xảy ra sau đó con không được rõ…

Sau việc này, cô Nhiếp không còn bị oan hồn quấy phá nữa, cô cũng bắt đầu phát nguyện ăn chay trường và niệm Phật.

Mùa xuân, hai năm sau, Cư sĩ Lưu Tịnh Mật phát tâm xuất gia tại Tây Khang, pháp hiệu Tuệ Định. Đây là chuyện thật ông đã ghi lại trước khi xuất gia.

Nam Mô A Di Đà Phật!