Đạo và đời

[VẬN MỆNH]: Người Ăn Mày Biết Học Cách Tạo Mạng.


Có một gã ăn mày tên là Kỷ Đại Phúc thường lui tới chòi rơm lễ bái Hòa thượng Tuyên Hóa. Gã thỉnh vấn Hòa thượng:

- Tại sao đời này con lại bần cùng như vậy?. 

Ngài giải thích đạo lý nhân quả ba đời, và dạy:

…Do nhân gì mà đời này ông chịu cảnh nghèo hèn? Là bởi đời trước keo kiệt, không muốn cứu tế người nghèo.

Kỷ Đại Phúc nói:

- Con thường tự nghĩ, đời này con đã không làm chuyện gì thiếu lương tâm, mà giờ đây chịu cảnh cùng khốn…,vậy chắc là do đời trước con đã keo kiệt, bủn xỉn, không biết bố thí. Ngài có biện pháp nào cứu vãn cho đời sau này của con không?. 

Hòa thượng đáp: 

- Quân tử học cách tạo mạng, chỉ cần ông bắt đầu từ đây, nỗ lực làm việc thiện, quảng tích âm đức, tức ông có thể tự tạo cho mình một vận mạng mới, vậy có phúc nào mà cầu không được?

Kỷ Đại Phúc nghe xong rất đỗi vui mừng, phát nguyện…, thỉnh cầu quy y Tam Bảo.

Từ đó về sau, lúc đi ăn xin, miệng ông niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” không gián đoạn. Khi xin được tiền, gạo ông đem đến trại tế bần để giúp người . Qua nhiều năm tháng tinh tấn, vào mùa đông năm Dân Quốc thứ 29 (1940), ông biết trước ngày giờ vãng sinh, an tường qua đời trong tiếng niệm Phật.

Như vậy, ông đã thay đổi tận gốc rễ số mạng (cho dù kiếp sau có được làm vua hay thành tiên cũng không thể sánh với cõi Cực Lạc được).


Nam Mô A Di Đà Phật!
(Theo dharmasite)