Đạo và đời

[THỊ HIỆN]: Chư Phật, Bồ Tát Thường Ở Cạnh Mình Mà Chúng Ta Không Hề Hay Biết.


Thấy thì không biết, biết thì không thấy.”

Ở chùa Quốc Thanh, đời Đường bên Trung Hoa, Hòa thượng trụ trì đi đường thấy một em bé trai mới sinh bị người đem bỏ gần chùa. Hòa thượng đem về nuôi và đặt tên là Thập Đắc.

Lớn lên tính khí của Thập Đắc không bình thường như mọi người. Ông không học kinh, không thọ giới, chỉ công quả quét dọn và nấu cơm cho chúng tăng. Nhưng khi nổi hứng lại hát múa lung tung. Không ai để y đến Thập Đắc.

Trong hang đá trên núi lại có một người tên là Hàn Sơn, thường xuống chơi với Thâp Đắc. Thập Đắc lấy cơm dư và thức ăn dư bỏ vào trong hai cái ống tre. Đến trưa, Hàn Sơn xuống vác đem về ăn.

Một hôm chúng tăng sai ông Thập Đắc làm hương đăng thì ông lại ngồi ăn chúng với các vị La Hán thờ trên bàn. Chúng tăng thấy quở trách và không cho ông làm hương đăng nữa.

Hoa màu của chùa trồng được, bị heo nai xuống ăn phá. Thập Đắc lên miễu, lật tượng ông Sơn Thần đánh mấy chục roi và bảo, “Tại sao không chịu giữ thú rừng để chúng xuống phá hại hoa màu của chùa.?” Tối hôm ấy, chư tăng nằm chiêm bao thấy Sơn Thần nói ông bị Thập Đắc đánh đau quá. Sáng ra, chư tăng lên miễu Sơn Thần lật đít tượng lên, thầy lằn dấu roi vẫn còn. Chư tăng rất ngạc nhiên.

Một hôm chư tăng đang làm lễ bố tát trong chùa thì Thập Đắc lên núi lùa bầy trâu của dân làng xuống đứng chật sân chùa. Chư tăng ra quở, “Hôm nay là ngày bố tát của chư tăng, tại sao ông lại lùa trâu xuống chùa, làm ồn buổi bố tát?” Ông Thập Đắc nói, “Quý thầy hãy ra xem. Lạ lắm.” Rồi ông kêu tên những thầy trụ trì các chùa đã quá cố. Kêu từng tên pháp hiệu trụ trì và từng chùa một, thì con trâu bước ra có vẻ buồn lắm. Ông nói, “Bầy trâu này, một số có tiền thân là các vị trụ trì không giữ giới, tham lam của Tam Bảo nên đọa làm trâu.” Chư tăng thấy tận mắt nhưng cũng chưa tin, cứ nghĩ ông Thập Đắc điên điên mà thôi.

Ơ chùa Quốc Thanh núi Thiên Thai, tỉnh Triết Giang, có thiền sư hiệu Phong Can, ngài là hóa thân của Phật A Di Ðà. Thỉnh thoảng, Ngài thường cỡi cọp về chùa, mọi người không ai biết ngài là người thế nào. Một ngày nọ, Ngài rủ Hàn Sơn, Thập Ðắc đi triều bái Ngũ Ðài Sơn, Ngài nói:

- “Ai cùng đi với ta, thì mới là bạn ta; còn ai không đi cùng, thì chẳng phải là bạn”

- “Hòa thượng triều bái Ngũ Ðài Sơn làm gì?”. Hàn Sơn hỏi.

- “Lễ Văn Thù!”. Phong Can đáp.

- “Hòa thượng không phải là bạn tôi, tôi không đi với Hòa thượng”. Hàn Sơn nói.

Thế là thiền sư Phong Can đi một mình. Lúc ngài từ Thiên Thai đến Hàng Châu, ngài gặp nhân sĩ họ Lư, tên Khâu Dận, ông ta đợi làm quan đã mấy năm, của cải trong nhà đã tiêu pha gần hết, cuộc sống đang đến hồi nguy cấp, thì được tỉnh phủ phái đến Ðài Châu làm Tri phủ, nhưng không may cho ông, đang lúc chuẩn bị lên đường nhậm chức thì ông bị bệnh đau đầu, uống bao nhiêu thuốc thang cũng không hiệu quả. Thiền sư Phong Can có chủ ý muốn đến nhà ông ta thăm bệnh, nhưng những người canh cửa quyết không cho ngài vào, ngài nói với họ:

- “Tôi đến đây là có chủ ý muốn cứu chủ các ông, sao các ông không chịu cho tôi vào thăm bệnh?”

Những người canh cửa nghe ngài nói đến cứu mạng chủ mình, bèn chạy vào báo cáo, Lư Khưu Dận bèn ra lịnh thỉnh ngài vào, Phong Can vừa thấy Lư Khưu Dận hỏi ngay:

- “Ông bị bệnh gì?”

- “Ðầu tôi đau như muốn bể!”. Lư Khưu Dận đáp.

- “Ông cho người mang một ly nước đến, tôi sẽ chữa cho ông.” Thiền sư Phong Can nói với Lư Khưu Dận.

Sau khi nước được mang đến, Thiền sư Phong Can bèn trì chú cho ông ta. Trì chú xong, ngài đổ một ít nước ra lòng bàn tay, thoa nhè nhẹ trên trán Lư Khưu Dận ba lần, kể cũng kỳ lạ, bệnh đau đầu của Lư Khưu Dận lành như vậy đấy. Thật là cảm tạ vô cùng!

- “Xin hỏi đại sư pháp hiệu gì, ở chùa nào?”. Lư Khưu Dận kiền thành hỏi Thiền sư Phong Can.

- “Tôi tên Phong Can, ở chùa Quốc Thanh, núi Thiên Thai, huyện Ðài Châu.”

- “Trong chùa có bao nhiêu người đạo hạnh như đại sư?”. Lư Khưu Dận lại hỏi.

- “Tôi chẳng có đạo hạnh gì cả, trong chùa có hai vị là hóa thân Bồ tát, như Hàn Sơn hóa thân của Văn Thù, Thập Ðắc hóa thân của Phổ Hiền. Họ đang ở trong chùa Quốc Thanh”.

Lư Khưu Dận nghe xong rất vui, bèn mang rất nhiều lễ vật lễ tạ Thiền sư Phong Can. Phong Can dứt khoát không nhận, đứng dậy đi ngay.

Sau khi Lư Khưu Dận đến Ðài Châu nhậm chức được ba ngày, bèn đến chùa Quốc Thanh tiến hương, ông hỏi vị thầy tri khách:

- “Hai vị đại sư Hàn Sơn, Thập Ðắc ở đâu? Phiền pháp sư dẫn chúng tôi đi bái kiến!”

Thầy tri khách nói: “Hai người ấy là Hòa thượng điên, đại quan có gì phải dặn dò?”

- “Tôi muốn lễ bái hai vị đại sĩ!”. Lư Khưu Dận nói một cách trang trọng.

- “Tôi sẽ cho người gọi họ đến.” Thầy tri khách nói.

- “Không được! Không được! Tôi phải đích thân đi bái kiến”. Lư Khưu Dận nói.

Thầy tri khách không còn cách nào khác, đành phải dẫn Lư Khưu Dận đi. Lúc đến nhà trù (nhà bếp), Hàn Sơn, Thập Ðắc đang ngồi sưởi ấm bên lò lửa, hai người vừa nói chuyện vừa cười, không ai biết họ đang nói gì. Thầy tri khách thấy họ bèn gọi lớn:

- “Hàn Sơn, Thập Ðắc đứng dậy mau, đại quan ở đây có lời muốn nói với hai ông!”

Hàn Sơn, Thập Ðắc nghe tiếng gọi bèn đứng lên, Lư Khưu Dận vừa thấy họ lập tức chạy đến đảnh lễ. Hàn Sơn, Thập Ðắc thấy tình hình không ổn bèn quay đầu bỏ chạy. Lư Khưu Dận đương nhiên không chịu để cơ hội hiếm có này mất đi một cách dễ dàng, bèn lập tức chạy đuổi theo, đến động Hàn Sơn thì hai vị đại sĩ chạy nhanh vào động, Hàn Sơn ngoái đầu lại nói:

- “Giặc! Giặc! Giặc! Lão Phong Can lắm chuyện! Ông không đi mà lễ bái Di Ðà, đến đây bái tôi làm gì?”. Nói xong bèn biến nhanh vào động.

Lư Khưu Dận chạy vào động, nhưng không thấy tung tích hai vị đại sĩ đâu. Hàn Sơn, Thập Ðắc từ đó không xuất hiện nữa, và Thiền sư Phong Can cũng từ đó không trở về lại chùa Quốc Thanh nữa.

Lời Bàn: Ðây chính là Thánh nhân ứng hóa giữa nhân gian, một lần bị tiết lộ là quý ngài ẩn thân luôn.Thế mới biết, ở cõi phàm thánh đồng cư này, chư Phật và Bồ Tát thường hóa thân xuống cứu độ, nhưng đều dấu tung tích. Đến khi bị lộ thì liền nhập diệt. Đúng như câu: “Thấy thì không biết, biết thì không thấy.”

Thiền sư Phong Can là hóa thân của Phật A Di Ðà, Ngài lúc nào cũng ở bên mọi người nhưng không một ai biết, đây chẳng phải ngày ngày gặp Phật mà coi như chẳng thấy sao? Ðây chính là trong lòng không nhớ Phật niệm Phật.


Nam Mô A Di Đà Phật!
(St)