Đạo và đời

Quá khứ- tương lai- hay hiện tại?


     Tôi cũng thường âm thầm tự hỏi, những người thân, người quen của tôi đã ra đi rồi, liệu họ có thể có đủ duyên lành để trở lại làm NGƯỜI chăng? Hay là (…). Còn sống là còn có dịp làm điều tốt đẹp, còn có duyên gần gũi Phật pháp sao lại có thể là “chán chường, vô vị, lạt lẽo cứ bao trùm kín mít đầu óc” nhỉ?
 

Vạn pháp đều do tâm tạo khiến ta vui hay buồn; hạnh phúc hay khổ đau; không có phép mầu nào có thể ban phát, sai khiến. Tâm u tối, trì trệ, hoang mang quay cuồng thì luôn thấy đời “vô vị, chán chường” là hệ quả tất yếu. Còn Tâm lăng xăng toan tính tham lam vô độ thì “luôn bồn chồn, mệt mỏi, thấp thỏm lo âu” cũng là chuyện “thường ngày”phải đến.


   Tôi luôn cố gắng bắt đầu một ngày với niềm vui “biết mình vẫn còn hít vào thở ra” bình thường. Vẫn còn có dịp đọc kinh, niệm Phật, làm điều lành…Tôi giữ nguyên niềm vui và sự tỉnh táo, thong thả bắt đầu việc mưu sinh như bao người chung quanh một cách cần mẫn. Làm gì cũng làm nhưng luôn tỉnh giác giữ tâm yên một chỗ. Gắng không cho nó xáo động, chạy nhảy lung tung.. Một buổi sáng yên tịnh, trong lành, tươi mát đã đem lại cho tôi suốt một ngày an vui, tha thiết với cuộc sống mà không hề có chút bận tâm nào đến ngày mai, mình còn có mặt hay không trên thế gian này!


A Di Đà Phật!