Đạo và đời

[PHẬT PHÁP NHIỆM MÀU]: Địa Tạng Bồ Tát Hiện Thân Hàn Gắn Hôn Nhân Đổ Vỡ.


Cách đây khoảng 2 tháng, thấy chồng có những hành động khác thường, tôi âm thầm theo dõi, phát hiện ra chồng ngoại tình.
Tôi nghĩ: 
"Dù sao chồng mình cũng là người có danh giá, địa vị trong xã hội, mình cũng vậy, nếu chuyện này đổ vỡ ra, chẳng phải xấu hổ cả hai sao?
Chưa kể đến con cái, xưa nay chúng rất tự hào về cha mẹ mình, nếu biết chuyện làm sao chúng chịu nổi?"

Suy đi nghĩ lại, tôi chọn hướng giải quyết hòa bình, khuyên chồng hồi tâm chuyển ý, tôi cũng đến nói chuyện với cô gái ấy hãy buông tha cho gia đình mình.

Không ngờ, chuyện không đơn giản như tôi nghĩ...Từ lâu cả hai đã có âm mưu ép tôi phải li hôn.

Vốn là một gia đình nổi tiếng hạnh phúc, sự xuất hiện của người thứ ba làm cho cả nhà náo loạn. Cô ta dùng sắc đẹp quyến rũ chồng tôi để đạt được mục đích (tiền), cô ấy bất chấp mọi thủ đoạn, tôi đã không còn cách nào để khống chế, kiềm giữ tâm muốn đi rong của con ngựa hoang lạc bầy.

Bữa nọ, đang ở trên điện Phật, chồng tôi lên giằng co kéo tôi ngã xuống đất, bức ép phải kí vào đơn li hôn. 
Nghĩ đến con cái, tôi không đồng ý...

Hung hãn, anh đè mạnh vào cổ tôi, lấy cái chết uy hiếp. Trong nguy cấp, tôi buông bỏ mọi chuyện, nhất tâm xưng niệm thánh hiệu Bồ-tát Địa Tạng, giao toàn mạng của mình cho Ngài.

Có lẽ do chỉ nhất tâm trì niệm thánh hiệu Bồ-tát Địa Tạng, nên lúc ấy tôi không thấy đau đớn hay khó chịu gì cả.
Đột nhiên, đang ra sức bóp cổ tôi, không hiểu sao anh ấy ngã lăn ra đất, hổn hển thở gấp, và tôi thoát.

Tôi còn nhớ trước kia nghe một vị sư phụ chỉ dạy rằng:
"Cãi nhau sẽ nuôi lớn tâm sân giận trong ta"
Cho nên tôi không muốn cãi, cũng không nghĩ mình sẽ kể lại cho người khác, càng không thể dùng nước mắt để cầu xin lòng thương hại của người khác, đặc biệt là anh.

Xưa nay, tôi chưa từng cầu xin hoặc khóc lóc với chồng, tôi nghĩ vợ chồng chung sống nên tôn trọng nhau, ai cũng có lòng tự trọng, đều có quyền bình đẳng, vậy thì tại sao mình phải khóc lóc van xin? Thế nên mỗi lúc buồn, tôi chỉ lên bàn thờ Phật, thắp hương cầu xin sám hối nghiệp tội kiếp xưa của mình, do nghiệp ấy mới tạo ra đau khổ như hiện nay. Sám hối nghiệp tiêu, khổ mới hết được.

Cuối tháng, tôi cùng đi với mấy vị bạn đạo đến viện Địa Tạng tham gia pháp hội Địa Tạng. 
Vừa vào chính điện, nghĩ đến lòng từ bi vô hạn của Bồ-tát, bất giác nước mắt tôi tuôn rơi. Kiền thành sám hối nghiệp chướng sâu nặng của mình, tôi bỗng thấy Bồ-tát Địa Tạng mỉm cười. Tưởng mình hoa mắt, tôi định thần nhìn kĩ một lần nữa, quả thật Ngài đang mỉm cười với mình! Thanh tịnh, an lạc vô cùng! Cảm giác này không biết phải diễn tả như thế nào mới đúng.

Hai giờ chiều ngày hôm đó, đại chúng lên đại điện cử hành pháp hội trang nghiêm, thanh tịnh. Trì tụng kinh Địa Tạng Bồ-Tát Bổn Nguyện đến đoạn: 
“Nghiệp lực rất lớn, có thể sánh với núi Tu-di, có thể sâu rộng như biển cả, có sức mạnh ngăn cản đường lên bậc thánh. Do đó, hàng chúng sinh chớ coi thường việc ác nhỏ cho là không tội, sau khi chết đều phải chịu quả báo đó, một mảy lông cũng không sai chạy, sót mất. Chí thân như cha với con, mỗi người đi mỗi đường, giả sử có gặp nhau, cũng chẳng bằng lòng chịu khổ thay nhau…”

Tụng tới đây, tôi thể hội sâu sắc nhân quả thật không sai chạy, không ai có thể thay thế cho ai. Quả báo của đời trước, nên can đảm chịu, không nên trốn tránh, bởi trốn được lúc này chưa chắc trốn được lúc khác.

Điều cần nhất, không được tạo thêm nghiệp xấu ác mới, kết thêm duyên xấu. Nếu quả không còn nghiệp duyên với chúng sinh, “Ngộ” được, tâm tôi dần an tịnh, thanh thản, không chút vướng mắc.

Ngày diễn ra pháp hội Địa Tạng, chồng tôi và cô gái ấy dẫn nhau đi vũ trường ăn chơi, đến khuya mới mò về, còn cố tình kể lại chuyện ăn chơi để chọc tức, tôi không để ý, vẫn an nhiên ôm con nằm ngủ, liên tiếp bốn ngày như thế...

Bỗng dưng, sau ngày thứ tư khi đi chơi trở về, anh ấy khóc lóc van xin tôi xin tha thứ...
Ngạc nhiên, không biết anh lại đang bày trò gì đây?
Tôi bảo với chồng, nếu thật sự muốn nối lại tình nghĩa, hãy đến bàn thờ sám hối trước Bồ-tát Địa Tạng...

Sám hối, lễ lạy xong anh bần thần kể lại:
"Lúc đang ở vũ trường vui chơi, nhảy nhót, bỗng có một người rất cao to đến đứng trước mặt anh khuyên: 
- Mau về nhà đi, không nên tiếp tục qua lại với người phụ nữ này, trở về xin lỗi vợ con, không nên phá hủy tổ ấm hạnh phúc của mình.

Đồng thời, cô gái kia cũng nằm mộng thấy có người cao to đến nhắc nhở: 
- Phá hoại gia đình người, làm cho vợ chồng con cái phải li tán, quả báo ấy không sao gánh vác nổi, không nên cứ mãi mê muội không tỉnh ngộ…”

Hai người họ kể lại với nhau, nghĩ sao có sự trùng hợp đến thế? Sợ hãi vô cùng, họ tự động chia tay. Chồng tôi thấy mình có lỗi, ra sức bồi đắp lỗi lầm xưa, bắt đầu nghiên cứu kinh điển nhà Phật, dần dần lãnh hội nghĩa lí thâm sâu của kinh điển...

Chỉ trong vòng 2 tháng, sở dĩ sóng gió của gia đình tôi qua được, trở lại bình yên, có thể nói hoàn toàn nhờ năng lực, oai thần từ bi không thể nghĩ bàn của Bồ-tát Địa Tạng gia hộ. 
Nhờ Bồ-tát Địa Tạng thị hiện, tôi mới xây dựng được gia đình Phật hóa, mọi người trong gia đình đều biết quay về nương tựa Ba ngôi báu, biết ăn chay, niệm Phật, làm công đức. Xin cảm tạ ân trời biển của Người !


NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT!
NAM MÔ ĐẠI NGUYỆN ĐỊA TẠNG VƯƠNG BỒ TÁT