Đạo và đời

[PHẬT PHÁP NHIỆM MÀU]: Chuyện Cảm Ứng Phóng Sanh Màu Nhiệm Do Cư Sỹ Tề Kể Lại Từ Đông Thiên Mục Sơn.


 


Có cậu thanh niên là thằng con nuôi của chị Lưu, cũng đang làm việc tại hội quỹ trung ương.

Hôm nọ, có một ông chủ đánh bắt được con ba ba nặng hơn 40 kg, dự định tối đó đem giết rồi nấu ăn, nói là phải cùng nhau chia vui ăn con ba ba đó.

Thằng con nuôi của chị nghĩ tới phải hiếu thuận với ba mẹ nuôi, nó nói đi báo cho má nuôi biết để tối nay cùng hưởng thụ con ba ba này, thế là nó chạy đến nhà má nuôi, khi ấy tôi cũng ở đó. Nó nói: “Má ơi, tối nay má sẽ được ăn một thứ mà cả đời má chưa bao giờ ăn. Con sẽ để dành một cái đùi của con ba ba vừa to vừa mập đó cho Má, tối nay làm thịt, rồi chưng cách thủy, sáng mai con sẽ bay ra Bắc Kinh đem cái đùi kia cho Ba nuôi thử. Tôi lập tức khều chị ấy nói:

- “Chị mau cứu nó đi”. Tôi nói với Ngưu Tiểu Cang: “Con phải nghe lời Má nuôi, chưa có lệnh Má nuôi, con tuyệt đối không được đụng con ba ba. Con đi nói với Tiểu Cố (là thằng chủ) dặn nó không được giết con ba ba già này. Nó quá lớn nặng hơn 40 kg, mấy người dân trên sông đánh bắt được, nó đã tu mấy trăm năm hay là trên cả ngàn năm rồi, đạo hạnh nó rất cao, ăn nó rồi sẽ bị báo ứng”. Tôi nói với chị Lưu, kinh nghiệm con rắn đã bị rồi ,đừng có giết nữa.

Tối hôm đó chúng tôi và Ngưu Tiểu Cang cùng đến khách sạn. Con ba ba này rất có linh tánh, khách sạn có cái hồ phun nước, họ thả con ba ba ở đó. Nó nằm ủ rũ, tôi đến trước mặt nó, cận vệ ở đằng sau, chị Lưu cũng ở phía sau. Tôi nói chuyện với con ba ba: “Ông được cứu rồi, đừng có ủ rũ nữa, ân nhân cứu mạng của ông đến rồi”.

Con ba ba ngẩng đầu lên từ hồ nước nhảy ra. Nó từ từ bò đến, cổ của nó ngẩng lên rất cao nhìn chị Lưu. nhà tôi có chụp tấm hình đó, các vị có thể coi sau, mà tôi cũng đã có cho một số người xem rồi. Chị Lưu nhìn thấy con ba ba nói: “Nó rất có linh tánh”. Tôi nói với con ba ba: “Tốt rồi, họ không giết ông nữa, hôm nay chủ nhân tới rồi, phải bảo vệ nó, phải phóng sanh”.

Họ mời chúng tôi ăn cơm trên lầu hai, chúng tôi chuẩn bị lên, con ba ba cũng nhảy từng bậc thang leo lên lầu, nằm dưới chân chị Lưu không nhúc nhích. Chị Lưu nói: “Ôi Tiểu Tề, Phật giáo thật là hay, nó thật sự có linh tánh”. Khi nói đến chuyện phóng sanh, mấy người kia bắt đầu nịnh hót (con người là như vậy, đối với cấp trên thì chúng nịnh bợ, còn người nghèo thì chúng khinh thường). Ông cục trưởng quản lý viện nói: “Ngày mai tôi ủng hộ một con tàu lớn, còn Ngưu Tiểu Cang nói tôi ủng hộ cho Má một ban nhạc. Nhìn ba ba xem, đáng lẽ nó bị một kiếp nạn, lập tức quay đầu biến thành một công thần.

Ngày hôm sau, chúng tôi bắt đầu phóng sanh, có mấy ông chủ còn kêu thợ mộc làm một miếng ván dài đến đường Tây Hồ, trên trải thảm đỏ, thả con Ba ba ở trên để nó từ từ bò xuống nước. Con tàu lớn này ở Tây Hồ xoay hết ba vòng, ban nhạc trỗi nhạc lên, rất có khí phách, rất đông người đến xem, như vậy chúng tôi đã phóng sanh.

Con ba ba này rất có nghĩa khí, nó ngẩng đầu nhìn về hướng đông, hai bên toàn là người - con ba ba rất lớn - rồi nó xoay đầu nhìn về hướng Tây. Sau cùng nó ngẩng đầu nhìn trời, rồi bò xuống nước, quay đầu nhìn phía sau, rồi nó quay ba vòng sau đó lặn xuống không thấy nữa. Tôi có chụp ba kiểu hình này để ở nhà , bây giờ tôi mang lên chùa có ai muốn coi thì coi.

Tôi nói chị coi con ba ba nó cám ơn hết lòng, cái này thật hay giả, chị còn nói là mê tín nữa không, không được ăn, không được giết chúng sanh, đây là chuyện thực tế. Chị coi nó biết tánh người, cũng biết nghĩa khí, mình không giết nó, nó rất biết ơn. Nó không nói rằng các người thả tôi, tôi lập tức chạy, vô tình vô nghĩa. Nó không phải như vậy, nó lưu luyến nhìn chúng sanh bên Đông, rồi nhìn chúng sanh bên Tây, nhìn lên trời. Nó cũng nghĩ tới Thiên Long Bát Bộ hộ trì nó, sau cùng mới từ từ bò xuống nước, đây là chuyện cảm ứng.

Kể ra cũng lạ, năm đó xuất hiện rất nhiều con ba ba lớn như vậy, dì Lưu làm một cái bảng Phóng sanh một tháng.

Trời năm đó rất nóng, sau tháng 8 phóng sanh một tháng, phóng sanh động vật lớn, đem để ở đâu, ở khách sạn Tân Sao. Chị cũng đến khách sạn Tân Sao, nhóm cảnh vệ toàn bộ biến thành người tiếp nhận vật phóng sanh. Nơi đó có một cái hồ lớn, mọi người lấy tiền đi mua, có con thì bốn ngàn, con năm ngàn, ba ngàn, hai ngàn….Tổng cộng thu được hơn 70 con, toàn là ba ba lớn, phóng sanh lần đó có chiếu trên ti vi cả nước.

Trung Ương Bắc Kinh đều biết, ai mang ba ba đến tôi cũng nuôi, tôi xếp từng con đeo số thứ tự: số 1, số 2,…. mỗi ngày tôi huấn luyện chúng, tụng Kinh Vô Lượng Thọ cho chúng nghe. Khi có người ở đó, tôi kêu số Một, con ba ba đeo bảng số 1 lập tức ngoi đầu ra, rồi nó từ từ xoay vòng, xoay vòng, người nào cũng trông thấy, có người nói, chắc là bả nuôi .

Tôi đâu có nuôi, sau này tôi kêu số Hai, số 2 ngoi đầu lên; gọi số Ba, số 3 cũng vậy, chúng biểu diễn rất có ý nghĩa. Chúng tôi tiếp nhận được hơn 70 con, chấn động cả nước Trung Quốc. Đài truyền hình Trung ương Đông Phương Thời Không cũng đến, họ nói chúng tôi chưa từng thấy con ba ba nào lớn như vậy. Con lớn nhất hơn 60 kg, chúng tôi xếp nó là con số 1, rồi thì hơn 70 con chuẩn bị phóng sanh, các doanh nghiệp cũng đến giúp.

Lãnh đạo Trung Ương cũng đến, con gái của Mao Chủ Tịch cũng đến, từ hồi nào tới giờ họ chưa từng thấy qua. Người nào cũng bắt đầu thảo luận, con gái của Mao Chủ Tịch Lý Na cũng nói, ai cũng vui vì cảm thấy nhân duyên này rất thù thắng.

Chúng tôi lên tàu lớn, người của Thành Phố Hàng Châu đến coi rất đông, Tôi có mời hai Lão Hòa Thượng đến tụng cho chúng, người thứ nhất phóng sanh là Dì Lưu, rồi con gái Mao Chủ Tịch, tiếp đến là cấp Trung Ương, mỗi người bồng một con thả xuống nước. Nhưng khi mọi người thả nó xuống, những con ba ba không phải đi ngay, chúng xoay 3 vòng, ló cái đầu lên lạy các ông một cái, ý là nói tạm biệt, rồi mới xuống nước. Tới mùa xuân là thời kỳ đẻ trứng, chúng từ Hồ Tây bò lên, cái trứng nào cũng lớn.

Chuyện cảm ứng khác là vào năm 1994, đó là năm đại hạn hán, trời rất nóng không mưa. Sau khi chúng tôi phóng sanh, đêm đó liền có mưa. Chị Lưu ra nói chuyện với ký giả khuyên mọi người phải phóng sanh, không được sát sanh. Chị kể những câu chuyện rất thù thắng, hôm nay chúng ta phóng sanh rất nhiều con ba ba, rồi có mưa xuống, ai cũng được mát mẻ.

Trời quá nóng thì nhiều người cao tuổi bị chết, nhà tang lễ không đủ chỗ để thiêu, bây giờ nhiệt độ xuống rồi, người dân được phước, câu chuyện đó là thực tế. Tôi không kể những chuyện không tận mắt chứng kiến, lời tôi nói hoàn toàn là sự thật, đúng là trồng Nhân gì thì ra Quả đó .

Một tuần sau, viện trưởng pháp viện tối cao của trung ương, và các lão tướng Bộ Công An nói: “Dì Lưu, chị theo cô Tiểu Tề suốt ngày niệm A Di Đà Phật, tốn biết bao nhiêu tiền đi phóng sanh, thật không biết làm từ thiện, chút lợi ích đều không có, bản thân con vật sinh ra là cho con người ăn”.

Dì Lưu nói: “Không phải vậy, chúng nó có linh tánh. Các ông xem, phóng sanh xong là có mưa liền, chúng nó biết nghe đó, kêu chúng là chúng ngoi lên. Có ông hỏi ngay, có thật không đấy, nếu là thật hôm nay ăn trưa xong, chúng ta làm thử xem có cảm ứng không. Nếu chị kêu được chúng nó ra, tôi sẽ giúp cho chị phóng sanh. Phương pháp tôi phóng sanh không giống của chị, nếu kêu không ra lần sau chúng tôi vẫn giết chúng vẫn ăn như thường. Dì Lưu nói được, chúng ta cùng đi. Lần này tôi không đem theo hình chị ấy chụp những chuyện phóng sanh, đáng lẽ tôi muốn đem, nhưng rồi tôi bỏ lại.

Tôi cũng không nghĩ tới gặp nhân duyên thù thắng như vậy, biết thế tôi đã đem theo rồi, để các vị xem hiện trường những con ba ba lớn biểu diễn. Lúc đó mọi người cùng đi, chị rất hồi hộp. Chị nói: “Tiểu Tề không có ở đây, nếu tôi kêu số 1, số 2 không ngoi lên thì coi như toi chuyện rồi. Khi ấy các ông vẫn ăn chúng, muốn thuyết phục các ông khó lắm”. Tôi có khuyên chị nếu gặp chuyện căng thẳng thì tâm chị phải có Phật, không cần niệm ra tiếng, cứ im lặng niệm A Di Đà Phật, A Di Đà Phật hoặc Nam Mô A Di Đà Phật, Phật lực sẽ gia hộ.

Chị nói: “Tôi sẽ thử một lần, coi có phải linh thật như lời Tiểu Tề nói hay không”. Vậy là chị cùng họ lên tàu ngầm, tàu chạy vòng vòng ở Tây Hồ. Ông Bộ Trưởng nói: “Bây giờ có mấy Giáo sư cũng ở đây, chị kêu ba ba ra đi, kêu cái con số 1, số 2 của chị đi”. Chị kể: “Lúc đó tôi cũng bắt chước Tiểu Tề, hít đầy lồng ngực rồi lớn tiếng kêu số 1, không thấycó động tịnh gì cả, trời ơi!”. Chị nói: “Tôi bắt đầu niệm A DI ĐÀ PHẬT ! A DI ĐÀ PHẬT!”.

Ông xã chị hỏi bà còn phép thuật gì sao? Không có, không có, một tiếng động sột soạt ...con số 1 ngoi đầu lên, trên cổ nó vẫn còn đeo cái thẻ bài inox số 1, nó rất to. Chị vui quá cười lên, rồi niệm lớn tiếng A DI ĐÀ PHẬT ! A DI ĐÀ PHẬT….Ông xã chị nhắc: “Ở đây là chỗ nào bà đừng niệm nữa” - số 1 đã ở đây - các giáo sư ồ lên: “Wow, wow….”. Thật đúng là..wow...Chị nói chị không có kêu con số 2, sợ lỡ mà nó không ngoi lên thì sao, một con hiển linh là đủ rồi. Lúc đó chị mới quay qua nói với ông bộ trưởng, chúng ta cả đời không nói dối. Tôi không phải Nhà Phật, nhưng cũng không gạt ai, vậy ông nói tôi nghe, ông muốn phóng sanh bằng cách gì?. Ông ấy không chịu tiết lộ, nói ba ngày nữa chị cùng tôi đi Đảo Hải Nam. Tôi nói: “Được, tôi theo ông đi Đảo Hải Nam.

Đảo Hải Nam có rất nhiều loại động vật. Ông ấy thảo một công văn là “Bảo vệ động vật quý hiếm, loại 1 và loại 2 của Nhà nước. Không được bắt, cũng không được giết. Nếu bắt hoặc giết hại chúng, sẽ bị truy cứu hình sự”. Trung Ương đã ký vào công văn, động vật nơi đó đã được bảo vệ như vậy.

Chị về nói với tôi: “Tiểu Tề, em có phóng một con, 10 con…cũng không bằng một câu nói của chị”. Đương nhiên là vậy rồi, chị là ai, còn tôi là ai, chỉ một câu nói mà đã bảo vệ được chúng. Những động vật đó bị người ta bắt từ đảo Hải Nam, vì chúng sinh trưởng tại khí hậu nóng. Tôi biết rồi, vì phóng sanh nên đã đưa chị Lưu tới chuyện ở Đảo Hải Nam, dẫn đến cái công văn không được bắt các động vật quý hiếm loại 1 và loại 2. Ai vi phạm sẽ bị truy cứu hình sự. Rồi sau đó,chị Lưu ăn chay, niệm Phật.

Đối với nhân loại, chỉ cần giáo hóa. Rồi họ đối với xã hội, đối với chúng sanh cũng có lợi ích, bởi vậy y giáo phụng hành, nghe theo lời Sư phụ (HT Tịnh Không) thì không bao giờ sai cả. Ngài là A Di Đà Phật tái lai, hồi nào tới giờ tôi rất ngang tàng, muốn thuyết phục tôi không phải dễ. Sau khi nghe băng giảng của Sư phụ, tôi đã khai ngộ, đã hồi đầu. Tôi đi từ Mê tới Giác; Chánh mà không Tà, Tịnh chứ không nhiễm. Tôi thật sự giác ngộ, rồi tự lợi lợi tha, tôi tổ chức phóng sanh.

Lẽ ra tôi bị bệnh nặng lắm, sắp bị lấy đi mạng sống. Tôi bị viêm thận mãn tính, căn bịnh phải bị chết. Năm 53 tuổi thiếu tí là chết rồi, phong thấp, bệnh tim và rất nhiều bệnh khác. Tôi còn một căn bệnh thần kinh nữa là đến nữa đêm không ngủ được, cứ đi lang thang ngoài đường. Sau này, tôi phóng sanh, nghe băng đĩa sư phụ tôi y giáo phụng hành, tôi phát tâm bồ đề nhất hướng chuyên niệm.

Trên con đường tu đạo tôi đã thực hành (chứ không nói suông), phải thực tế hoằng dương Phật pháp. Nếu chỉ nói suông không có người thật việc thật, thì ai tin tưởng mình. Hoằng dương Phật pháp là giáo hóa chúng sanh là công của sư phụ, tôi chỉ là người làm thuê cho Ngài. Đông Thiên Mục Sơn là đạo tràng của sư phụ là của các vị, là đạo tràng tu Tịnh độ. Nếu tu bất cứ một pháp môn nào khác đều không thể trụ ở đó lâu được, Vi Đà Bồ Tát ở đó đang đợi các bạn đến. Lần này là Bồ Tát Vi Đà phái tôi làm đại sứ, mời các vị đến đó. Các vị mau thu xếp đến ngay, pháp duyên cơ duyên bên đó đã chín mùi rồi, cần phải hoằng pháp lợi sanh. Lần này tôi đến đây là thỉnh pháp, mời các vị qua đó.


Nam Mô A DI ĐÀ PHẬT.
(Trích từ trang facebook của Cư sĩ Phước Tịnh)