Đạo và đời

[NIỆM PHẬT]: Niệm Phật Chí Thành Thoát Khỏi Kiếp Ngạ Quỷ Và Tái Sanh Về Cõi Lành.


Năm 1990, ngày nọ, một người bạn đến nhà tôi (cư sĩ Quả Khanh - một vị cư sĩ có túc mạng thông, thiên nhãn thông, thấy được cõi siêu hình) kể là chị dâu ông vừa chết, tang sự làm xong mới một tuần…

Ông mới nói đến đây thì tôi lập tức thấy ngay một ma nữ gầy như que củi, đầu rối bù, dập đầu cúi lạy như tế sao van cầu tôi cứu bà.

Tôi định tĩnh, dòm kĩ : hóa ra đây là bà chị dâu mới mất của ông bạn , đi theo ông bạn đến tận nhà tôi. Bởi bà biết rõ về tôi, nên mới đi theo chú em chồng mà đến, mục đích cầu xin tôi cứu bà (những người ăn chay niệm Phật đều có vầng kim quang bao phủ, hễ tu càng tốt thì kim quang càng dày, càng tỏa ánh sáng ngũ sắc khiến bất kỳ yêu tà quỷ thần gì cũng đều phải kính sợ, không dám xâm phạm).

Tôi hỏi bà:

- Có biết vì sao mình bị đọa vào cõi quỷ chăng?

Bà kể sau khi mình được gả cho nhà đó , bình thường hay nhịn ăn nhịn thèm để có được danh tốt, khiến mọi người chấp nhận cảnh ăn uống đạm bạc. Nhưng tối đến bà với chồng thường lén dùng đồ ngon, ngay cả tết cũng chỉ cho mẹ chồng it đầu cá, cẳng gà.

Do mẹ chồng thoái hưu lương ít, nên hễ đưa ít tiền thì bà liền nổi nóng gây gổ cùng chồng, lại do bà sát sinh thái quá, nên mới 40 tuổi đã bạo tử tại nhà.

Sau khi chết bà đọa vào cõi quỷ, bây giờ chịu đói đến hai con mắt nổ lửa, khổ hết chỗ nói, chỉ biết cầu xin chúng tôi cứu bà.

Lúc này Quả Lâm (con gái Quả Khanh, cũng có thiên nhãn thấy được cõi vô hình) vừa nhìn thấy bà, thì đã nhận ra do phạm tội gì rồi, thế là nó liền dạy bà niệm “ Nam Mô A Di Đà Phật !”. Chỉ niệm ba câu thì bà được đi đầu thai.

Do lúc làm người (kiếp trước) sống tham lam, bỏn xẻn, nên dù được đầu thai vào nhân gian, nhưng kiếp sau bà phải sinh làm một người dân nghèo, cả đời sống túng thiếu. Nhưng có điều an ủi là : bà sẽ gặp được Phật pháp tu hành và nhờ đây mà chuyển biến vận mệnh.

Nếu như hồn bà không nhờ đi theo chú em chồng, được Quả Lâm dạy niệm Phật và ngay đó thoát thân ngạ quỷ, thì bà phải chờ đến lúc thọ báo kiếp quỷ tận, mới được sinh vào nhân gian, làm kẻ bần cùng khốn khổ, phải đi ăn xin.

Nam Mô A Di Đà Phật!
Cư sĩ Quả Khanh (Trích “ Nhân quả phụ giải Lương Hoàng Sám” – Dịch giả: Hạnh Đoan)

HT Tịnh Không từng giảng:

Tuổi thọ của đường ngạ quỷ dài, kinh Phật nói, một ngày trong cõi quỷ bằng một tháng ở nhân gian chúng ta. Tuổi thọ của cõi quỷ cũng giống như nhân gian chúng ta vậy. Một năm ba trăm sáu mươi ngày, mười hai tháng, thế nhưng phải ghi nhớ một ngày của họ là một tháng của nhân gian chúng ta. Tuổi thọ của họ, đoản mạng cũng phải mất một ngàn tuổi, mạng dài đến ngàn ngàn tuổi, có đáng sợ không? Bạn đọa vào đường ngạ quỷ thì lúc nào mới có thể ra được. Nếu tính cũng phải đến mấy vạn năm sau bạn mới có thể thoát ra. Những ngày tháng đó thật khốn khổ. Trong cõi quỷ không nhìn thấy mặt trời. Mặt trời, trăng, sao, ba ánh sáng này đều không nhìn thấy, bầu trời luôn một màu tối đen. Chúng ta mấy ngày không nhìn thấy mặt trời đã cảm thấy rất khó chịu, huống hồ ở trong cõi quỷ phải chịu mấy vạn năm không nhìn thấy mặt trời, nghĩ thử xem những ngày tháng đó có khổ không? Đời sống cõi quỷ rất khủng khiếp. Cho nên trong ba đường, cõi quỷ gọi là đao đồ, đường súc sanh gọi là huyết đồ. Súc sanh chết đều ăn không ngon, đều máu chảy ăn nuốt lẫn nhau, súc sanh không được chết yên, con lớn ăn con nhỏ. Còn cõi quỷ vì sao gọi là đao đồ? Đao là thường hay có người đến giết hại, thân tâm của họ thường bất an, luôn sống trong khủng khiếp. Địa ngục gọi là hỏa đồ, một biển lửa. Kinh Phật có nhiều cách nói khác nhau về tuổi thọ của địa ngục nhưng tuyệt nhiên không phải Phật nói sai. Sở dĩ khác biệt của tuổi thọ lớn là bởi vì chủng loại địa ngục không như nhau, có một số tuổi thọ trong địa ngục rất dài nhưng cũng có một số chịu khổ trong địa ngục tương đối nhẹ nên tuổi thọ ngắn hơn một chút.

Vậy chúng ta căn cứ trên kinh để biết trong đường địa ngục, một ngày bằng hai ngàn bảy trăm năm ở nhân gian. Đất nước chúng ta ở được gọi là nước văn minh cổ xưa có lịch sử năm ngàn năm, nhưng đối với địa ngục vẫn chưa đến hai ngày. Kinh Phật nói, địa ngục cũng được tính là một năm ba trăm sáu mươi ngày, nhưng một ngày của họ dài hơn hai ngàn bảy trăm năm chúng ta. Yểu mạng của họ cũng một vạn tuổi, trường thọ thì đến vạn vạn tuổi, rất khủng khiếp. Cho nên mỗi giờ mỗi phút nhất định phải đề cao cảnh giác, không nên tạo nghiệp địa ngục, nghiệp của ba đường càng không thể tạo. Phật nói trong mười ác nghiệp, nghiêm trọng nhất chính là đọa địa ngục, kế đến đọa ngạ quỷ, nhẹ nhất là đến súc sanh.
 

Xin thường niệm Nam Mô A Di Đà Phật!