Đạo và đời

[NIỆM PHẬT CẢM ỨNG]: Niệm Phật Niệm Đến Kinh Sách Tự Lật Trang.


Nghi Lan có một vị Bồ Tát lão niên, mỗi ngày đều niệm Phật 100.000 câu, cụ ấy rất đơn giản, chỉ niệm Phật, bởi vì cụ ấy không biết chữ, tụng kinh những việc khác đều không biết.

Lão Bồ Tát vốn là tín ngưỡng dân gian bình thường, mỗi năm theo người ta ngồi xe du lịch, đến đảo Đài Loan đánh một vòng đi lễ lạy, gọi “Tiến Hương Đoàn”. Cũng chính là thông thường gọi thiện nhân của thế gian.

Lão thái thái bình thường giặt quần áo cho người ta, bởi vì trong nhà không cần thiết dùng tiền, cho nên một ít tiền giặt quần áo kiếm được, cụ bèn để dành, mỗi năm khi đi dâng hương, mấy cái chùa, thì cụ đi cúng dường, hết tiền rồi thì trở về, sau đó lại tiếp tục công việc, chính là như vậy.

Có một năm, con trai cụ cưới dâu rồi, người con dâu ấy thân thiết Phật Quang Sơn, người con dâu này nhìn thấy mẹ chồng như vậy, cảm thấy không tốt lắm, thì bảo cụ niệm Phật. Sau đó, dẫn cụ đến chùa Lôi Âm ở Nghi Lan của Phật Quang Sơn, sư phụ trong chùa tặng cho cụ một xâu tràng hạt, dạy cụ niệm Phật, cụ bèn nắm tràng hạt trên tay, chỉ như vậy mà thôi.

Sau đó, con dâu cụ bèn bày trí một Phật Đường tại nhà, con dâu đi hưởng tuần trăng mật trở về, sắp bắt đầu đi làm rồi, cô ấy bèn lấy băng ghế, nói với mẹ chồng “Mẹ cứ ngồi ở đây niệm Phật,” cụ bèn mỗi ngày ngồi lên, liên tục niệm Phật.

Bởi rằng con dâu đi làm, bảo cụ ngồi trên ghế niệm Phật, con dâu trở về thấy cụ vẫn ngồi trên ghế niệm Phật. Con dâu thấy cụ tinh tấn niệm như vậy, thì tự mình đi làm cơm tối. Cơm tối làm xong rồi, thì gọi cụ nói: “Mẹ ơi, ăn cơm thôi.”

“Ừ, có thể xuống hả?”

“Đương nhiên có thể mà.”

“Ò!” cụ xuống, vào nhà vệ sinh trước. Bởi vì một ngày không có vào nhà vệ sinh rồi, cụ mãi ngồi trên ghế niệm Phật.

Con dâu cụ cũng không biết, cụ vẫn mỗi ngày đều như thế. Con dâu đi làm, có lúc quên nói với cụ, cụ vẫn thứ hai đến thứ bảy đều niệm như vậy. Chủ nhật không có niệm, vì con dâu không đi làm, cho nên không bảo cụ ngồi trên ghế. Cụ một tuần lễ niệm sáu ngày, chủ nhật nghỉ.

Cụ cứ niệm Phật như vậy, niệm được một năm. Lúc ăn tết, cụ đến trong chùa, đúng lúc tự viện đang lạy thiên Phật, cụ bèn tham gia cùng. Bởi vì cụ không biết lạy, chỉ chắp tay suốt, bởi vì cụ không biết chữ, kinh văn cụ cũng xem không hiểu.

Thế nhưng sư phụ ở phía sau phát hiện một hiện tượng kỳ lạ - kinh sách vậy mà tự biết lật qua trang, lão Bồ tát không biết phải lật trang, vì cụ chữ xem không hiểu, mọi người đang xướng cái gì cụ cũng không biết, thế nhưng kinh sách lúc cần lật thì tự lật qua. Sư phụ bèn cảm thấy kỳ lạ, mọi người mãi đang lạy, cụ thì mãi ngồi đó chắp tay niệm Phật, bởi vì cụ bình thường đã quen ngồi trên ghế niệm Phật rồi, chỉ có điều, lần đó sư phụ lại không có hỏi cụ, chỉ là cảm thấy rất kỳ lạ.

Năm sau, lão Bồ tát lại đến tham gia sám thiên Phật dịp tết, kết quả vẫn là như vậy. Sư phụ bèn cảm thấy không tầm thường rồi, liền mời lão Bồ tát nói một chút tâm đắc học Phật.

Cụ cái gì cũng không biết, bèn nói: “Học Phật là cái gì, tôi không biết. Chỉ có điều tôi biết đời người giống như đậu hủ vậy. Sinh mạng con người, thì giống như đậu hủ, hễ rơi xuống thì “loạn quốc quốc” (âm, tiếng Đài Loan, chính là nát nhừ), cho nên chúng ta phải trân quý sanh mạng, chăm chỉ tu hành.”

Cụ lại nói: “ Đời người giống như thác nước chảy.” Thác nước chảy lớn ở trong sông ngòi, có phải là tùy duyên loạn chuyển hay không? “Đời người chính là như vậy, tôi cũng là như vậy. Hôm nay có phước báu, con dâu dẫn tôi đến học Phật, thì giống như từ trong thác nước được vớt lên bờ.”

Cụ tuy không có đi học, không có văn hóa, thế nhưng giải thích hay biết bao, sinh động biết bao! Cụ nói đời người “loạn quốc quốc”, tùy duyên phiêu bạt, bây giờ học Phật rồi, mới được vớt lên bờ.

Niệm Phật niệm đến năm thứ ba, cụ liền nói với con dâu rằng: “Mẹ sắp đi rồi, sắp về nhà rồi.”

Con dâu nói: “Mẹ sắp về nhà mẹ đẻ đúng không?”

Lão Bồ Tát nói: “Mẹ ngày nào đó phải đi.”

Con dâu cụ cho rằng cụ ngày đó phải về nhà mẹ đẻ.

Lão Bồ Tát nói: “Lúc đi, con dẫn huynh đệ tỷ muội của mẹ đến, mẹ muốn nấu chè trôi nước, đậu đỏ thêm trôi nước, chè trôi nước, mời mọi người ăn.”

Con dâu hỏi: “Huynh đệ tỷ muội ở đâu?”

Lão Bồ Tát nói: “ Thái đường đấy.” Thái (rau cải) đường, chính là niệm Phật đường, bởi vì người học Phật đều ăn chay, mà sư huynh tỷ trong Phật đường chính là huynh đệ tỷ muội rồi.

Đúng vào ngày đó mà cụ nói, con dâu mời huynh đệ tỷ muội của Phật đường đến, sau khi ăn xong trôi nước, cụ mời mọi người cùng niệm Phật. Sau đó, cụ bèn ngồi mà vãng sanh rồi.


Nam Mô A Di Đà Phật!
Sưu Tầm

Tín thọ Di Đà cứu độ
Chuyên xưng Di Đà Phật danh

Nguyện sanh Di Đà tịnh độ
Quảng độ thập phương chúng sanh