Đạo và đời

[NHÂN QUẢ - LUÂN HỒI]: Vì Sao Hài Nhi Cứ Khóc Hoài?


 


Đầu xuân năm nọ, Tiết Nhan, một người hàng xóm, đột nhiên gọi điện thoại cho tôi nhờ giúp đỡ. Anh kể rằng anh đến chúc Tết nhà của sếp, gặp lúc hai vợ chồng họ bối rối khốn khổ nhìn đứa con mới sinh – được hơn một tháng tuổi – cứ khóc thét không ngừng suốt hai ngày nay. Do các bệnh viện khôngtìm ra nguyên nhân vì sao bé khóc, nên lòng họ nóng như lửa đốt.

Tiết Nhan thấy tình cảnh này, vội gọi điện cho tôi để cầu cứu. Tôi cũng nghe rõ tiếng đứa bé đang khóc rất dữ dội, bèn chuyển điện thoại đến cho Sư phụ.
Sư phụ bảo Tiết Nhan trao điện thoại cho cha mẹ đứa bé, rồi hỏi:

- Nhà các người có phải rất thích ăn hải sản tôm, cua, cá, ghẹ…v.v..không?

Họ đáp:

- Dạ phải. Dân Đài Loan thường ăn các thứ này, chúng tôi cũng vậy.

Sư phụ bảo:

- Nếu bây giờ hai vị phát tâm không ăn hải sản nữa và chịu niệm Phật siêu độ cho những con vật đã từng ăn qua thì con của các vị lập tức ngưng khóc ngay.

Họ không hiểu nên chất vấn:

- Đứa bé khóc thì có liên quan gì đến việc ăn tôm, cua, cá, ghẹ…của chúng tôi?

Sư phụ giải thích:

- Ở Đài Loan đạo Phật rất thịnh, thế mà hai vị đối với Phật giáo lại không biết chút gì hay sao?

Họ đáp:

- Chúng tôi là ngoại đạo, theo tín ngưỡng thờ Lão giáo của Đài Loan, mà đạo này thì không cấm ăn các thứ hải sản tươi sống….

Sư phụ nói:

- Thần thức các loài thủy tộc mà hai vị đã từng ăn qua, đang ôm hận và chực sẵn chờ đợi thời cơ báo thù. Nhưng do hai vị hiện thời phúc báo chưa tận, tuổi trẻ dương khí thịnh nên các oan gia này bèn chuyển sang quấy rối đứa nhỏ. Chúng hóa hiện đủ hình dạng xấu xí để nhát dọa hù cho đứa trẻ sợ. Các vị có thấy hai cánh tay của bé không ngừng quơ quơ giữa khoảng không chăng? Đó là vì cháu muốn chống lại những linh quỷ dị dạng xấu hình đang khuấy phá…khiến cho nó sợ hãi khóc mãi không ngừng. Oan gia đang dùng cách này để làm cho các vị phải sầu muộn lo lắng, tâm lực tiều tụy. Như thế chẳng bao lâu nữa là chúng có thể đạt được mục đích báo thù.

Các người phải biết là các ấu nhi dưới ba tuổi bình thường đều còn nhục nhãn thông (tức có thể nhìn thấy cảnh giới mà mắt người không nhìn thấy được). Sau ba tuổi, do dục vọng thế gian gia tang, dần dần che mờ hết nên chúng sẽ thấy bình thường lại như người lớn.

Nếu muốn oan gia không quấy nhiễu hù dọa đứa bé nữa thì ngay bây giờ hai vợ chồng các người phải lập tức phát thệ không ăn hải sản nữa. Hai vị cần tuyên bố như vậy, rồi sau đó phải vì những con vật mà mình từng ăn qua, niệm Thánh hiệu “Nam Mô A Di Đà Phật” để siêu độ chúng, làm được như vậy thì cháu bé sẽ ngưng khóc ngay. Ta biết hai vị không tin, nhưng lẽ nào không muốn thử nghiệm xem sao ư?

Đối phương do dự một lúc, bất đắc dĩ đành phải phát lời thề nguyện: “Chúng tôi từ nay về sau không ăn hải sản nữa!”.

Sau đó, Sư phụ dạy họ niệm Thánh hiệu “Nam Mô A Di Đà Phật”. Họ chỉ lặp lại mới vài câu thôi thì tiếng khóc của đứa bé nhỏ dần, nhỏ dần, rồi từ từ dứt hẳn.

Điều này đã khiến cho ông chủ người Đài Loan cảm thấy bất ngờ và bị chấn động, cất tiếng cảm tạ Sư phụ không ngừng. Vợ ông bật khóc, nói lời cảm ơn lia lịa như người máy.

Sư phụ bảo họ:

- Hiện giờ đứa bé đã ngừng khóc. Bắt đầu từ hôm nay trở đi, hàng ngày các vị phải vì những con vật mà mình từng ăn mà siêng năng niệm Phật siêu độ cho chúng. Chưa hết, từ đây về sau còn phải phóng sanh cho nhiều để giúp tiêu nghiệp cũ. Nên dành chút thời gian đến Thiền viện Đại Bi để thỉnh một số kinh sách về đọc.

Hai vợ chồng đều hứa nhất định họ sẽ làm theo và siêng năng lễ tụng.

Hai ngày sau, Tiết Nhan cùng hai vợ chồng nọ đi đến tận nơi tìm Hòa thượng Diệu Pháp để lễ tạ. Thế nhưng Sư phụ đã ra đi từ tối hôm qua. Tôi bảo họ hãy đem lễ vật cúng dường đến Thiền Viện Đại Bi.

Chớ vì dục vọng ham sướng miệng nhất thời mà sát sinh, phải biết thức ăn vừa qua cổ họng là biến thành chất thải. Nếu tạo ác nghiệp sẽ bị báo ứng mãi mãi không ngừng. Đúng như cổ Thánh từng nói:

“Họa phúc không cửa, do chính ta tự chiêu
Báo ứng của thiện ác, như bóng theo hình!”

Nếu như chúng ta có thể ăn chay, niệm Phật, tích đức tu thiện, tạo công lập đức. Vì chỉ có công đức mới có thể giúp tiêu oán giải nghiệt, nghiệp hết bệnh trừ mà thôi.


Nam Mô A Di Đà Phật!
(Trích từ quyển Nhân quả giải theo Phật giáo – Hạnh Đoan dịch)